Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

Tóc thu


Không ai yêu em
chắc anh sẽ không,
Nhiều người yêu em thì anh sẽ có.
Mặc dù tình anh – tình viên đá nhỏ,
Lặng lẽ một mình bên bờ suối xanh trong.

Để lắng nghe
tiếng hú của đại ngàn,
Để tắm mình từ cội nguồn biển cả.
Để đón nhận bàn tay em thon thả,

Soi bóng mình thả hương tóc mùa thu.

Tiếng tơ lòng



Nhớ ngày 
trẻ dại lông bông, 
Nhớ ngày em đã lấy chồng xa quê. 
Nhớ ngày em ghé thăm nhà, 
Lôi thôi cái áo lôi thôi cái quần. 

Nhóc nheo 
con bế con bồng, 
Vẫn mê đánh đáo vẫn giành nhảy dây. 
Thoáng buồn ngọn gió heo may, 
Lời ru bỗng vỡ rụng đầy lối xưa. 

Chợ nổi

Chợ nổi
nổi tự bao giờ
Người ta không còn nhớ nữa
Chỉ thấy ngọn đèn như những bông hoa lửa
Bồng bềnh từ lúc nửa đêm...

Chợ nổi
về với quê em
Từ cái Răng Ba láng Cần Thơ
Đến Cà  Mau An Giang Đồng Tháp
Nặng tinh câu hát ầu ơ...

Chợ nổi
đẹp tựa giấc mơ
Mênh mông hồn quê sông nước
Mộc mạc hồn nhiên những điều mong ước
Cây sào tre treo bẹo nhớ thương người.

Chợ nổi
về từ muôn nơi
Sản vật miệt vường cái già cũng có
Lúng liếng nụ cười tóc em hong gió
Bình minh trong trành ướt đẫm sương mai

Chợ nổi
ai nhớ thương ai
Nâng ly rượu mời làm anh bối rối
Em treoo bẹo như thay lời muốn nói.



Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Anh ru em ngủ


Ngược xuôi
những chuyến xe đêm.
Lăn trên đường dài trôi theo đường đời.
Như kẻ lãng du tìm dấu chân người,
Như kẻ cô đơn tìm về tổ ấm.

Trong tình cờ
đời nỡ đưa em đến,
Trong lang thang ai ẩn giấu hẹn hò.
Trong hoang vu để ai đó mong chờ,
Trong cát bụi ai gieo mầm hy vọng?

Lặng lẽ tình đời
nương theo cuộc sống,
Lặng lẽ nụ hôn như gió thoáng qua.
Lặng lẽ gần cũng lặng lẽ qua.
Lặn lẽ tự ru và xin ru em ngủ.

Ru ánh sao đêm
để trốn tìm nỗi nhớ,
Ru mảnh trăng non làm gối giấc mơ hồng.
Ru gió ngàn cây lên cung bậc dây đàn,
Ru hạt mưa sa xóa đi niềm bất hạnh.

Ru hạt sương đêm
để hồn em bớt lạnh,
Ru giấc ngủ vùi để em bớt cô đơn.
Còn lại những gì trong chuyến xe đêm,
Ở đâu đó tình anh và nỗi nhớ…


Mỏng manh


Gió mỏng manh
ghẹo ngọn cỏ mong manh,
Nắng ngả nghiêng
lay bóng chiều nghiêng ngả.
Trong hoang sơ
tình chỉ là sỏi đá,
Vẫn chạnh lòng
thương ký ức thời gian.

Trong cuộc đời
giữa anh và em,
Giữa hạnh phúc
tình yêu và đau khổ.
Cũng mỏng manh
nhưng lại là tất cả,
Thật giản đơn
bởi hai chữ con người.

Vần thơ tặng em


Ngọn gió nào
lảng bảng ngoài hiên,
Ngôi sao nào trốn vào nỗi nhớ.
Giọt sương nào vơi đầy ngấn lệ,
Vần thơ nào anh dành riêng cho em?

Gió ơi gió
xin một chút bình yên,
Đừng vô tình cài phên cửa nhỏ.
Mở lối không gian cho anh bày tỏ,
Nhờ thời gian gỡ rối những suy tư.

Vì sao ơi
xin một chút ngẩn ngơ,
Đừng nỡ trốn tìm làm mòn nỗi nhớ.
Hãy giúp tôi chắp đường duyên nợ,
Tôi và em cùng tắm bến sông trăng.

Giọt sương ơi
xin mãi mãi long lanh,
Đừng nỡ nhạt nhòa ướt mi ngấn lệ.
Để tôi hôn giọt mưa thu trong đó,
Để hồn thơ man mác bóng thu sang.

Vần thơ này
anh tặng riêng cho em,
Có hương gió ngậm hồn thu xào xạc.
Có ngôi sao say men thu lãng đãng,
Có mây hồng mơn trớn tóc thu bay.

Hoa đăng


Người lính già,
Vân vê điếu thuốc.
Chầm chậm
châm lửa hút,
Mắt vời vợi xa xăm…
Qua làn khói mong manh.

Hai tay,
Nâng những ngọn đèn.
Những ngọn đèn hoa đăng,
Thả xuống dòng sông,
Chờ đợi,
Dõi tìm đồng đội.
Lòng nặng nỗi ưu tư…

Lặng lẽ
Cắm lại bờ sông.
Những cây nhang đã tắt,
Nắng chiều hiu hắt,
Lắng đọng,
Khoảng trống mênh mông…

Ơi dòng sông,
Dòng sông Thạch Hãn.
Cổ thành Quảng Trị,
Có bao nhiêu các anh các chị,
Nằm lại chốn này?

Dòng sông vơi đầy,
Tình đời vẫn chưa trọn nghĩa?

Người lính già,
tắt đi điếu thuốc.
Chầm chậm
đưa đôi bàn tay gân guốc
vốc nước
Rửa mặt cho mình,
Rửa mặt dòng sông.

Ngậm ngùi
Nhìn những ngọn đèn
Những ngọn đèn hoa đăng
Chao nghiêng trong gió,
Như chờ đợi…

Bàn tay

1


Bàn tay là bàn tay ai,
Bỗng dưng sao lại chạm vào người em.
Biết rồi giả bộ ngồi im,
Xem bàn tay ấy kiếm tìm cái chi?

Tóc thề



Lỡ trao
một lọn tóc thề,
Ngỡ rằng người ấy thuộc về mình thôi.
Ngóng trông hơn nửa đời người,
Mái đầu đã bạc mà người vẫn xa.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Anh chỉ sợ


Một dòng trôi
lặng lẽ khép đôi bờ,
Thuyền anh đến đôi bờ chia hai nửa,
Anh chỉ sợ mái chèo kia nghiêng ngả,
Để thuyền anh chới với bến bờ em.

Lộc trời




Giao thừa 
hái lộc đầu năm, 
Sân chùa nô nức chen chân những người. 
Cành cao mướt búp non tươi, 
Công kênh em hái lộc trời anh xin.

Em ơi phố cổ



Em ơi
anh về phố cổ, 
Nhặt lại hương thu se lạnh bến sông Hoài. 
Thương con thuyền ai đó chờ ai,
Muốn uống cạn câu ca Hò khoan – Giã gạo. 

Em ơi
hồn anh lãng đãng, 
Ai nỡ treo trăng lơ lửng mái Chùa Cầu. 
Hỏi Thi sĩ xưa người ở nơi đâu, 
Để câu thơ Đường loay hoay vần chữ? 

Em ơi
lang thang trên phố, 
Tìm lại hương quê bánh Vạc, Cao Lầu.
Lữ khách buồn vui chén rượu vơi đầy,
Chợt thấm men say tình anh một thuở. 

Em ơi
đêm nay phố cổ, 
Muôn ngọn đèn lồng ghẹo gió đùa trăng.
Huyền ảo bình yên sâu lắng lung linh, 
Ngấn đọng tiếng chuông chùa Phúc Kiến. 

Em ơi 
đêm thu lúng liếng, 
Cây Vông đồng xào xạc tiếng thu xưa. 
Trước ngõ nhà em ai đứng ngẩn ngơ,
Để chiếc đèn lồng chao nghiêng phố cổ.

Ta với ta

Ta với ta
Câu thơ tình đã cũ,
Người yêu xưa đã già.
Chỉ còn ta với ta,
Hai mái đầu đã bạc.

Chợt nhớ về dĩ vãng,
Cái ngày xưa chuyện xưa.
Thời giận hờn vu vơ.
Thời quên quên nhớ nhớ.

Câu thơ ai dang dở,
Cái nhìn ai ngác ngơ.
Thời hẹn hò mộng mơ.
Chờ trăng lên mỗi tối.

Cái ngày xa xưa ấy,
Thèm hôn không dám hôn.
Chỉ dông dài luyên thuyên,
Chuyện cùng trời cuối đất.

Biển và em

Vẫn biết rằng
biển rộng đến vô cùng,
Nhưng không thể bằng tình em trao tặng.
Trong xanh thẳm biển muôn trùng con sóng,
Nhưng sao bằng cơn sóng của tình em?

Vẫn biết rằng
biển mãi mãi màu xanh,
Sẽ nhỏ nhoi trong mắt em ngập nắng.
Biển chỉ đẹp bởi bãi bờ cát trắng,
Trong hoang sơ in dấu bước chân em.

Vẫn biết rằng
biển mãi hát đêm đêm,
Trong gió nguồn muôn vì sao thao thức.
Không có em biển không còn ca hát,
Đón bình minh để nâng cánh mặt trời.

Biển và em
làm giông tố cuộc đời,
Trong sâu thẳm vẫn ngập tràn khao khát.
Ở đâu đó anh chỉ là hạt cát,
Được ngập vùi giữa sóng biển và em…

Giọt đắng

Lang thang 
phố cổ chiều mưa lạnh, 
Ghé tạm bên thềm chén rượu quê.
Men say tình anh như giọt đắng, 
Nghe bóng tình xưa thoáng trở về. 

Có cô gái nhỏ 
bên kia phố, 
Lặng lẽ nhìn anh khẽ lắc đầu. 
Mấy người qua lại lòng ái ngại, 
Mưa tạnh lâu rồi mê vẫn mê.