Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015

Ngẫu hứng Trần Tiến 3

Xin thưa, loạt bài "Ngẫu hứng Trần Tiến" là do chính Trần Tiến viết, không phải Trần Tiến kể bọ Lập viết như nhiều người nhầm. Trần Tiến viết xong, gửi bản thảo cho tui, tui chỉ sửa lỗi đánh máy và đăng lên, có vậy thôi. Nay nói lại lần nữa cho mọi người được rõ.


Anh Tiến kể chuyện Lập nghe….
Vũng Tàu sáng nay gió lớn quá, sóng bạc. Người ta cứ vu cho biển, nào đẹp dịu dàng như cô gái, nào khó tính như một bà già. Mấy anh “nghệ” thì rắc rối nhất, mượn biển nói đủ chuyện mộng mơ như chích choè cái. Nhưng anh Sơn thì đàn ông hơn. Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi/ Tôi xô biển lại, sóng về đâu..
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 1Biển Vũng Tàu
Anh chỉ mong viết được như anh Sơn, vậy mà có lần anh ấy nói, chỉ mong viết được bài ”Bằng lòng đi em về với quê anh …”  của Tiến. Chả biết anh ấy nói có thật không. Bọn ta như lũ leo núi. Thằng này  ghen với thằng kia. Mà ngọn núi thì vẫn thế, chẳng bao giờ quan tâm đến cao thấp. Mà biển kia cũng vậy, chẳng bao giờ quan tâm mình xấu đẹp hay bạc bẽo.
Thực ra, chúng ta còn ”trần gian” lắm. Mấy chục triệu năm nay chúng ta đã đánh mất con mắt thứ ba tuyệt vời. Cái tai thứ ba thính hơn tai chó.
Ngày anh ở rừng, trong cơn sốt rét mê mệt, có lần anh nghe được tiếng thì thầm ngoài vũ trụ, anh nhìn thấy màu núi rừng Trường Sơn.  Lạ lắm. Trước kia, anh có đọc đâu đó về chuyện này, tưởng là chuyện bịa. Ngẫm lại chính mình, làm sao có thể cõng trên lưng con bé múa to đùng của đoàn, nhảy vượt qua vách hào giao thông cao bằng đầu mình, chạy như điên vì sợ đạn bắn. Chuyện này cả đoàn anh sau này còn nhắc. Chị Ngô Thị Tuyển hồi chiến tranh, chắc phải “xách dép”. Có những giây phút con người có sức mạnh, hoặc những khả năng ghê gớm. Trong sáng tác, anh em mình vẫn gọi là “thời khắc thăng hoa” vàng ngọc trời cho đấy.
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 2Chạy nạn thời chiến tranh (Ảnh Philip - Jones, minh họa)
Anh thường thấy người ta cay cú vì chuyện gì đó ghê gớm lắm mà trở nên người thành đạt. Hoặc nghèo đói, hoặc bị sỉ nhục, hoặc bị sét đánh nữa…Nhưng chắc chẳng có ai muốn được đói, được sỉ nhục, được bị sét đánh để viết được một tiểu thuyết hay, Lập nhỉ. Hè..
Vũng Tàu sáng nay thật dữ dội, anh có thể luyên thuyên hoài đủ chuyện giời ơi. Nhưng sẽ nhạt làm sao cái thứ văn chương chữ nghĩa của kẻ trần gian mắt thịt tai trâu. Giá mình tu để có được con mắt “huệ nhãn” nhìn được các em xinh tươi đẹp đến đâu, có được cái tai chó thần để nghe được khúc khải hoàn của những vì sao nâu lùn đang hát karaoke trên bầu trời. Nói vậy cho vui chứ mình ngu gì đổi mười năm còn lại để tập thiền, đi tu. Vớ vẩn. Nói như Trần Trọng Kim, hãy ở nơi ”hình nhi hạ” vẫn vui hơn cõi trên nhiều. Thánh nhân thích đãi kẻ khù khờ, tai trâu. Thánh nhân chẳng bao giờ đãi Thánh nhân. Làm Thánh nhân khổ chết mẹ, em nhỉ.
 Lập à.
Anh cứ mơ được viết văn như em. Hay tại vì lâu quá anh không có thời gian đọc văn nước ta, và nước chúng nó. Anh đọc và cứ cười một mình như thằng điên.
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 3
Nghệ thuật là hấp dẫn. Chuyển tải gì tính sau. Thực có quan trọng quái gì đâu mà cần phải chuyển tải. Ai cũng sáng tác nhạc và viết văn được cả thôi, Vì trời không phân công “công tác” thôi. Thằng Tạo viết ca khúc cũng dễ thương vậy. Ông Nguyễn Đình Thi viết nhạc, ông Văn Cao vẽ… Trời cho thì nhận.
Đừng nghĩ nhiều đến chuyển tải thông điệp. Chẳng có thông điệp nào mới cả. Nhưng sẽ rất mới nếu sống thật mình. Làm tình thì có gì là mới. Những ai yêu ta thật, dù chả biết kỹ thuật gì, vẫn cứ làm ta mê đi là sao. Nói ỡm nói ờ mà cứ sướng là sao.
Anh ơi, nhìn này, nó là cây lúa đấy.
Chàng ồ lên, thế à. Thích nhỉ, cây lúa đẹp nhỉ.
Ha ha... tình yêu thì lúc nào cũng vui, dù chẳng có thông điệp gì mới.
Nhưng này, sao em lại đưa chuyện làm ăn của chúng ta vào Blog. Và cũng chẳng xin phép anh. Hư quá. Em cần biết gì đó về anh, thì anh kể chuyện lăng nhăng để em hiểu thêm được chút nào, hay chút ấy. Sao em lại tung lên chia sẻ với bạn bè.
 Sáng nay thằng Tạo gọi điện khen anh viết hay. Ơ, văn chương mạt rồi hay sao mà em đưa cái thứ nhí nhố này lên, hả em?
  • Theo Facebook Xứ Cát - Nhạc sỹ Trần Tiến

Thứ Năm, ngày 21 tháng 5 năm 2015

Những bức thư con trai gửi mẹ trên thiên đàng

Cuộc sống hiện đại luôn hối hả và tất bật. Hàng ngày xảy ra bao sự kiện, sự việc, thu nhận nhiều mối quan hệ tốt xấu lẫn lộn buộc chúng ta phải giải quyết. Trong cái hỗn độn của đời sống phức hợp, chằng chịt ấy luôn gây áp lực bức xúc cho mỗi người. Để giúp bạn cân bằng tâm lý, cân bằng cuộc sống, đi tiếp cuộc trường chinh vốn rất gian nan ấy, những câu chuyện vui có, buồn có trong mục: "Câu Chuyện nhói lòng ta" hy vọng sẽ là liều thuốc hỗ trợ bạn về tình yêu cuộc sống, tăng thêm năng lượng để tiếp tục hành trình hướng tới tương lai. Hãy Đọc và suy ngẫm...!

Vợ của anh vì một lý do ngoài ý muốn đã qua đời được 4 năm, anh vì không có cách nào có thể chăm sóc được bố mẹ nên cảm thấy chán nản và mệt mỏi.
Những bức thư con trai gửi mẹ trên thiên đàng - Ảnh 1Ảnh minh họa
Một buổi tối khi anh trở về nhà, vì quá mệt mỏi nên anh chỉ chào hỏi đứa con ngắn gọn và không muốn ăn cơm, cởi xong bộ comple liền lên giường nằm. Đúng lúc đó, ầm một tiếng, bát mì tôm làm bẩn hết chăn và ga trải giường, hóa ra trong chăn có một bát mì tôm. “Cái thằng ranh con này”, anh ta liền vớ một chiếc móc quần áo chạy ra ngoài đánh cho đứa con trai đang ngồi chơi một trận.
Đứa con trai vừa khóc vừa nói:
- Cơm sáng đã ăn hết rồi, đến tối con chưa thấy bố về thấy đói bụng nên đi tìm đồ ăn, con tìm thấy mì tôm trong tủ bếp, muốn nấu mì tôm ăn nhưng bố dặn không được tùy tiện dùng bếp gas nên con lấy nước nóng từ trong vòi tắm pha mì tôm, con pha một bát ăn, còn một bát để phần bố. Sợ mì tôm bị nguội nên con mang vào giường ủ trong chăn đợi bố về ăn cho nóng. Con mải chơi đồ chơi mới mượn được của bạn nên khi bố về đã quên không nói với bố.
Anh không muốn đứa con thấy mình khóc nên vội vã vào nhà vệ sinh, mở vòi nước và khóc. Khi đã ổn định tinh thần, anh mở cửa phòng con trai và nhìn thấy đứa con trai trong bộ quần áo ngủ, nước mắt giàn giụa và tay đang cầm bức hình của mẹ nó.
Từ đó trở đi, anh chăm sóc con trai tận tâm hơn, chu đáo hơn, khi con trai mới vào học cấp I, anh đánh con một trận nữa. Hôm đó, thầy giáo gọi điện về nhà báo con anh không đi học, anh lập tức xin nghỉ về nhà, chạy đi tìm con khắp nơi, sau vài tiếng đồng hồ đi tìm anh đến một cửa hàng bán văn phòng phẩm nhìn thấy đứa con đang đứng trước một đồ chơi điện tử, thế là anh tức giận đánh con, đứa con không một lời giải thích, chỉ nói “Con xin lỗi”.
Một năm sau, anh nhận được điện thoại từ bưu điện, nói con trai anh đã bỏ một loạt các bức thư không viết địa chỉ vào hòm thư, cuối năm là lúc bưu điện bận rộn nhất nên điều này gây ra rất nhiều khó khăn cho họ. Anh lập tức đến bưu điện, mang những bức thư đó về ném trước mặt con trai nói:
- Sao mày lại làm những trò thai quái thế này hả?
Thằng bé vừa khóc vừa trả lời:
- Đây là những bức thư con gửi cho mẹ.
Mắt người bố cay cay hỏi con:
- Thế sao một lúc gửi nhiều thư như vậy?
Đứa con nói:
- Trước đây con còn thấp nên không bỏ thư vào hòm thư được, bây giờ con lớn có thể bỏ thư vào được rồi nên con mang gửi hết những bức thư con viết từ trước đến giờ.
Ông bố nghe xong, tâm trạng rối bời không biết nói gì với con. Một lát sau ông bố nói:
- Mẹ con giờ ở trên thiên đàng, sau này con viết thư xong, hãy đốt nó đi thì có thể gửi thư cho mẹ được đấy.
Đợi đứa con ngủ, anh mở những bức thư đó xem đứa con muốn nói gì với mẹ, trong đó có một bức thư khiến anh vô cùng xúc động.
“Mẹ thân yêu của con: Con nhớ mẹ lắm! Mẹ ơi, hôm nay ở trường con có một tiết mục mẹ cùng con biểu diễn, nhưng vì con không có mẹ nên con không tham gia, con cũng không nói cho bố biết vì sợ bố sẽ nhớ mẹ. Thế là bố đi khắp nơi tìm con, nhưng con muốn bố nhìn thấy con giống như đang đi chơi nên con đã cố ý đứng trước một đồ chơi điện tử. Tuy bố đã mắng con nhưng con đã kiên quyết không nói cho bố biết vì sao. Mẹ ơi, con ngày nào cũng thấy bố đứng trước ảnh mẹ ngắm rất lâu, con nghĩ bố cũng như con rất nhớ mẹ đấy!
Mẹ ơi, con đã sắp quên giọng nói của mẹ rồi, con xin mẹ trong giấc mơ của con hãy để con được gặp mẹ một lần được không, để con nhìn thấy khuôn mặt của mẹ, nghe thấy giọng nói của mẹ, được không mẹ?
Con nghe mọi người bảo nếu ôm bức ảnh của người mình nhớ vào lòng rồi đi ngủ thì sẽ mơ thấy người đó, nhưng mà mẹ ơi, vì sao con tối nào cũng làm như thế mà trong giấc mơ của con vẫn không gặp được mẹ ?”
Đọc xong bức thư, ông bố òa khóc. Anh không ngừng tự trách mình: Phải làm sao mới có thể lấp được khoảng trống mà người vợ để lại đây?
Chúng ta là những ông bố bà mẹ khi đã mang cuộc sống của đứa con đến với thế giới này có nghĩa là gánh trên vai trách nhiệm vô cùng to lớn. Khi đã là một người mẹ, không nên tăng ca quá nhiều, khi đã là một người bố, không nên uống quá nhiều rượu, đừng nên hút nhiều thuốc, phải chăm sóc tốt cho bản thân mới có thể yêu thương con hết lòng, tuyệt đối đừng nên vì muốn kiếm nhiều tiền mà hủy hoại sức khỏe của mình, không có sức khỏe thì những danh lợi kia có nghĩa lý gì. Và cũng đừng nghĩ rằng đợi đến khi bố mẹ có nhiều tiền thì sẽ như thế này như thế kia, nào ai biết sau này chuyện gì sẽ xảy ra, có thể sau một giây mọi chuyện đã khác.
Q.D (Sưu tầm)

Xúc động bức thư trả lời con gái: "Bố ơi, tình dục là gì?"

Bức thư của bố trẻ Hoàng Anh Tú viết trả lời câu hỏi của con gái "Tình dục là gì?" khiến cư dân mạng xôn xao, với tình yêu thương được gửi gắm trong đó.
Bức thư đầy ý nghĩa dành cho con gái với tựa đề "Cho con ngày...nguyệt san" nhân dịp con hỏi: "Bố ơi, tình dục là gì?" của anh "Chánh Văn" Hoàng Anh Tú đã nhận được đồng cảm của nhiều người, nhất là những bậc làm cha, làm mẹ.
"Con gái!
Bố có thể có một vạn tám nghìn câu chuyện để nói với con về một kỳ kinh nguyệt của phụ nữ! Không phải vì bố đã từng là chị Mạc Thị Tư Khoa phụ trách Chuyện riêng tư trên Hoa Học Trò những năm 1999-2000! Nơi đã đăng tải đến cả trăm bài viết về nguyệt san phụ nữ! Nhưng nói thật, bố cũng chẳng ưa gì cái chuyện này! Bố vẫn đùn đẩy mẹ nếu đến một ngày con bắt đầu dậy thì với kỳ kinh nguyệt đầu tiên!
Có lẽ đó là bởi chính những người phụ nữ bố từng yêu đã "dạy" bố về nỗi kinh dị của nguyệt san! Có những người đau đến muốn chết đi được trong những ngày ấy! Có những người cố xua đuổi bố trong những ngày ấy của họ. Và cả sự giấu diếm, xấu hổ trong suốt thời ấu thơ của bố khi chứng kiến bà nội và cô VA mỗi kỳ nguyệt san của họ! Và bố đã bị sợ hãi!
Nhưng chúng ta luôn có vô vàn những câu chuyện khác tích cực hơn về chuyện này. Cho con đọc. Cho con nghe. Cho con hiểu. Như đó là dấu hiệu của Trưởng Thành về thể chất. Như lời chúc mừng con lên level mới: Trở thành thiếu nữ và sẵn sàng công việc thiêng liêng mai này: Làm mẹ! Bố muốn chính mẹ sẽ nói cho con nghe về những điều đó thay vì là bố! Chỉ mẹ mới có thể nói cho con chính xác việc đang xảy ra và việc con cần làm là gì?
Bố chỉ nói cho con về sự trân trọng bản thân. Và nói cho cả anh trai con về điều khác biệt này! Rằng chúng ta không thể được sinh ra nếu không có những giọt máu ấy! Trân trọng và chào đón nó như một lẽ tự nhiên phải tới trong đời! Cái mà ta gọi là "bẩn" chỉ là thứ cần ta vệ sinh sạch sẽ chứ không phải là xấu hổ hay sợ hãi! Không phải ghê tởm hay xua đuổi! Bố muốn con hiểu điều này như một việc hiển nhiên của cuộc đời!
Chúng ta cứ nói với nhau về bình đẳng giới nhưng không phải bằng việc đàn ông đi mua băng vệ sinh cho phụ nữ đâu! Bình đẳng giới thực sự đôi khi chỉ là "những ngày này em mệt và hay cáu gắt, hãy để anh làm giúp em việc nhà và không đổ dầu vào lửa, tranh cãi với em". Là sự HIỂU chứ không cần phải CHỨNG MINH! Là CẢM THÔNG chứ không cần THỂ HIỆN!
Nhân ngày con hỏi bố: Bố ơi, tình dục là gì? Nhất thời, và vô thức bố đã nhăn mặt xua tay! Mà quên rằng mình cần phải nói cho con hiểu rằng tình dục là món quà tặng cho người con muốn lấy làm chồng! Là dành cho người biết trân trọng giá trị của con! Khi con bước qua tuổi 18, món quà này sẽ dành cho người đàn ông nào yêu con hơn cả bố yêu con!"
Cũng như tâm lý chung của nhiều người làm cha, Hoàng Anh Tú cũng có cái ngần ngại, sửng sốt và "chạy trốn" khi bị con gái nhỏ hỏi một câu hóc búa: "Bố ơi, tình dục là gì?". Anh nhất thời nhăn mặt, xua tay như thể muốn nói: "Con còn nhỏ lắm, quan tâm đến chuyện đó làm gì" hay "Đó là chuyện của người lớn". Nhưng rồi, bản năng của một người cha trong thời hiện đại - cái thời mà trẻ nhỏ cần hơn bao giờ hết sự quan tâm, chú ý của cha mẹ, thời mọi thắc mắc của chúng có thể sẵn sàng được giải đáp chỉ với một vài cú click chuột, và đương nhiên, thông tin chúng tiếp cận được là đa chiều - đã thúc giục anh cho con một cau trả lời con bằng một bức thư xúc động.
Xúc động bức thư trả lời con gái:  
Gia đình anh "Chánh Văn" Hoàng Anh Tú
Nhẹ nhàng, sâu lắng và tế nhị, Hoàng Anh Tú đã né tránh khía cạnh nhục cảm và trần trụi về tình dục - điều mà có lẽ một cô bé 8 tuổi chưa và chưa cần để biết - trong bức thư xúc động này anh hướng con đến tình yêu, và trong đó, tình dục là một món quà để trao tặng, và kinh nguyệt là dấu hiệu của việc một cơ thể sẵn sàng thực hiện thiên chức thiêng liêng của mình: làm mẹ. Anh không "tranh giành" việc giải thích những thay đổi sinh lý của cơ thể con với mẹ, bởi đó là việc của Vợ anh, khi "đến một ngày con bắt đầu dậy thì với kỳ kinh nguyệt đầu tiên", mà chỉ cho con những điều tốt đẹp, chuẩn bị cho con tâm lý để tự tin đón nhận một điều đương nhiên. Và cũng tự nhiên như vậy, anh gắn kết thắc mắc của con về một vấn đề cụ thể: tình dục với những vấn đề về thiên chức, về kết quả (hoặc là hậu quả) của tình dục, về giới hạn độ tuổi mà con có thể khám phá vấn đề mà hôm nay, chỉ là một câu hỏi trẻ thơ. Những chia sẻ trên của Hoàng Anh Tú đã chạm trúng nỗi lòng của nhiều người làm cha mẹ, nhất là những phụ huynh có con đang tuổi dậy thì. 
K. Vân (tổng hợp)

Sự thật về bức thư Lưu Quang Vũ gửi Xuân Quỳnh đang xôn xao dư luận

Theo PGS.TS Lưu Khánh Thơ, việc cộng đồng mạng xã hội lan truyền, ngợi ca bức thư nói trên khiến gia đình cố nhà thơ cảm động và tự hào

Ngày 11/5, một trang fanpage đăng tải bức thư của nhà thơ Lưu Quang Vũ gửi cho vợ là nữ thi sĩ Xuân Quỳnh. Bức thư tình lãng mạn với dòng chữ mực xanh ngay ngắn ngay lập tức gây sốt trên mạng xã hội.
Tuy nhiên, đại diện gia đình nhà thơ Lưu Quang Vũ đã đưa ra những ý kiến xác thực về nguồn gốc bức thư này.
Bức thư được cho là của nhà thơ, nhà soạn kịch Lưu Quang Vũ gửi cho vợ (thi sĩ Xuân Quỳnh) được đăng tải trên mạng xã hội đã như những con sóng lan truyền tới cộng đồng và nhiều bình luận, tranh cãi.
Sự thật về bức thư Lưu Quang Vũ gửi Xuân Quỳnh đang xôn xao dư luận - Ảnh 1
Bức thư lan truyền trên mạng
Số đông người hâm mộ bày tỏ sự ngưỡng mộ tình yêu của hai thi sĩ nổi tiếng đồng thời đưa ra lời khen về nét chữ - nét người của nhà thơ Lưu Quang Vũ. Bên cạnh đó cũng nảy ra nhiều phản biện cho rằng đây chỉ là bức thư được người khác chép lại và đang gây ra những hiểu nhầm.
Sáng ngày 13/5, PV Báo Gia đình & Xã hội đã liên hệ với PGS.TS Lưu Khánh Thơ - em gái của nhà thơ Lưu Quang Vũ, cũng là người đã xuất bản nhiều công trình nghiên cứu công phu về cuộc đời, sự nghiệp của cố nhà thơ Lưu Quang Vũ nhằm xác minh lại nguồn gốc bức thư này.
"Những ngày vừa qua, tôi đã tiếp nhận rất nhiều thông tin về bức thư nói trên. Tôi xin khẳng định rằng, nội dung bức thư là hoàn toàn chính xác của anh trai tôi - nhà thơ Lưu Quang Vũ - gửi nhà thơ Xuân Quỳnh. Còn về hình thức, đó hoàn toàn không phải bức thư gốc do chính tay anh tôi viết".
PGS.TS Lưu Khánh Thơ cũng cho biết thêm, hiện những tài liệu về tác phẩm, bút tích của nhà thơ Lưu Quang Vũ đã được bà đưa vào những công trình nghiên cứu và kho tư liệu của gia đình. Theo PGS.TS Lưu Khánh Thơ, việc cộng đồng mạng xã hội lan truyền, ngợi ca bức thư nói trên khiến gia đình cố nhà thơ cảm động và tự hào. Tuy nhiên, xét ở góc độ khác thì những hiểu nhầm về hình thức bức thư cũng cần được xác nhận rõ ràng và không thể tiếp tục lan truyền những thông tin sai lệch.
Sự thật về bức thư Lưu Quang Vũ gửi Xuân Quỳnh đang xôn xao dư luận - Ảnh 2 
PGS.TS Lưu Khánh Thơ

Bà Lưu Khánh Thơ cho biết, vì lý do công việc nên những tài liệu liên quan đến toàn bộ bức thư trên sẽ được bà cung cấp trong một vài ngày tới. Hiện tại, bà và những người trong gia đình đều đã nắm được thông tin đang gây tranh luận trên mạng xã hội những ngày vừa qua nhưng thông tin đó được bắt đầu từ đâu, ai là người "sao chép" bức thư thì gia đình cố nhà thơ chưa biết.
Sau nhiều tranh luận, một số nguồn tin trên mạng xã hội cho biết, bức thư "sao chép" xuất phát là từ một bạn nữ vốn hâm mộ hai thi sĩ Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh nên đã chép lại bức thư của nhà thơ Lưu Quang Vũ và chia sẻ trên trang cá nhân cách đây 4, 5 năm. Hình ảnh bức thư "sao chép" này được người khác lấy lại, làm hiệu ứng cho cũ hơn, giống với màu giấy mực của những năm 1970 và đăng tải, chia sẻ với nhiều người.
Nhắc đến hai thi sĩ tài hoa Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh, người ta không chỉ nhớ tới những sáng tác nổi tiếng như: Nàng Sita (Lưu Quang Vũ); Sóng (Xuân Quỳnh), Hoa cỏ may (Xuân Quỳnh)… mà còn bởi mối tình đẹp đẽ đầy kỉ niệm của họ.
Theo Giadinh.net.vn

Phố Hiến - "Tiểu Tràng An" xưa

“Thứ Nhất Kinh Kỳ, thứ Nhì Phố Hiến”. Là câu truyền miệng của người đất Nhãn, từ đời này sang đời khác, họ nhắc để nhớ, để tư hào, về một quá khứ phồn hoa đô hội của Phố Hiến năm xưa. Trải qua thời gian, sự bồi lấp của dòng sông đã làm Phố Hiến bị sa vào lãng quên, thế nhưng những dấu tích của Phố Hiến thì còn sống đến tận hôm nay.


Phố Hiến là một trong những đô thị cổ nhất của Việt Nam, theo những tài liệu lịch sử cho thấy,  Phố Hiến là kết tinh của một quá trình buôn bán giao thương diễn ra nhiều thế kỷ, thế nhưng đến khoảng thế kỷ thứ 16, 17  đô thị Phố Hiến chính thức hình thành. Trước kia phố hiến là cảng biển sầm uất bậc nhất của dải đất hình chữ  S, so sánh với hội an, bấy giờ Phố Hiến sầm uất hơn nhiều, bởi Phố Hiện có vị trí thuận lợi hơn cho việc giao thương,cũng như sông Hồng lớn hơn sông Hoài của Hội An. Phố Hiến -
Văn Miếu Xích Đằng, linh hồn của Phố Hiến  

Từ sự giao thương phát triển đó, đã có nhiều công trình kiến trúc lớn của một thời phồn hoa. Băng qua bão táp thơi gian để đến hôm nay, những trầm tích, phế tích năm nào được vinh danh để người đất tự hào.
Phố Hiến -

Phố Hiến sau khi suy tàn nhưng vẫn còn hiện hữu đến ngày nay nhiều công trình kiến trúc nghệ thuật độc đáo, chứng minh cho thời kỳ phát triển rực rỡ của một "Tiểu Tràng An" xưa, là di sản vô giá của kho tàng văn hóa dân tộc và nhân loại. Nổi bật trong đó là những công trình kiến trúc thuần Việt như: Chùa Chuông, chùa Nễ Châu, đình chùa Hiến, đền Mẫu, đền mây, đền Kim Đằng, Văn Miếu Xích Đằng... Tại các di tích này còn lưu giữ được các mảng chạm khắc hoa văn chủ yếu là tứ linh, tứ quý, hoa văn, đầu rồng cùng các bức châm thư với nghệ thuật thư pháp thanh thoát, uyên bác. Riêng chùa Chuông, đình An Vũ được làm kiểu bốn mái mang nét đặc trưng của kiến trúc thời Lê. Còn đền Mây, đề Mẫu, đền Trần, Văn Miếu Xích Đằng mang đặc trưng kiến trúc thời Nguyễn với kiểu dáng tường hồi bít đốc, cùng các mảng chạm khắc tứ linh và tứ quý đan xen. Trong khi đó, đình chùa Hiến, chùa Nễ Châu mang dáng dấp nghệ thuật chạm khắc thời Lê - Nguyễn cũng là dấu tích về sự phát triển rực rỡ của Phố Hiến thời hoàng kim. Phố Hiến -
Những bức ảnh kỷ niệm của các vị lãnh đạo đến thăn Phố Hiến

Tại Phố Hiến còn có những công trình kiến trúc của người Việt kết hợp với kiến trúc Trung Hoa và phương Tây như: Đông đô Quảng Hội, đền Thiên Hậu, chùa Phố, Võ Miếu. Mái của các công trình này chủ yếu là lợp ngói ống. Các mảng chạm khắc được dựa theo các tích cổ trong dân gian như: Cá chép vượt vũ môn hóa rồng, hoa sen úp, lân hý cầu, kết nghĩa vườn đào, bát mã quần phi... Ngoài ra, nhà thờ thiên chúa giáo tọa lạc giữa trung tâm Phố Hiến được xây từ thế kỷ thứ 17 mang đậm kiến trúc gô-tích vòm theo kiểu vòng cung ba thùy. Nét kiến trúc mỹ thuật của từng di tích đều góp phần vào việc chứng nhận làm sáng tổ các giai đoạn, các thời kỳ lịch sử; là cơ sở để các nhà khoa học nghiên cứu về lịch sử, văn hóa, kiến trúc, mỹ thuật của Phố Hiến nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung.
Phố Hiến -

Cùng với kiến trúc độc đáo, các di tích đều toát lên sự thâm nghiêm của không gian u tịch gắn với sự bài trí tượng thờ trong khung cảnh thiên nhiên hài hòa khiến nhiều di tích ở Phố Hiến tạo được ấn tượng khá mạnh và sâu lắng trong du khách. Đó là chùa Chuông phong cảnh tuyệt mỹ được ví là thắng cảnh "đẹp nhất Sơn Nam", là đền Mẫu cổ kính ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ 3 gốc soi bóng lung linh bên hồ Bán nguyệt thơ mộng, là đền Mây thấp thoáng bên bờ sông Hồng được coi là đệp hơn cả "trăm cảnh nghìn cảnh". Những di tích này cũng được coi là những địa danh nổi tiếng trong tuyến du lịch xuôi sông Hồng về Phố Hiến.
Phố Hiến -

 Mới đây tỉnh Hưng Yên nói chung, TP Hưng Yên nói riêng  nhận được vinh hạnh khi được Bộ văn hóa công nhận là  "Di tích Quốc gia đặc biệt". Đây cũng là sự khẳng định những giá trị to lớn của Phố Hiến trong lịch sử văn hóa dân tộc Việt Nam; đồng thời đặt ra vấn đề lớn trong việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy giá trị của một vùng đất cổ Phố Hiến xứng tầm với một di tích Quốc gia đặc biệt. Có lẽ với thành phố ngủ quên về tiềm năng du lịch từ lâu thì đây là dịp tốt để khơi dậy truyền thống xưa.
Phố Hiến -
Nguyễn Tùng

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 4 năm 2015

Những trò chơi thời Trung Cổ làm ai cũng "tim đập chân run''

Nếu những trò chơi "quái gở" này còn tồn tại đến bây giờ, hẳn không ít người đủ dũng cảm để đăng ký tham gia chơi.

Tạp chí Medieval Times mới đây đã lập danh sách những trò chơi quái gở nhất từng tồn tại trong thời kỳ Trung Cổ mà người tham gia nếu không “ngỏm củ tỏi” cũng sẽ bị trọng thương. Thế nhưng, một điều lạ là những trò chơi có phần "quái gở" này lại rất thịnh hành vào thời bấy giờ.

1. Bắn cung với "bia người"

Thoạt nghe về trò chơi “bắn cung”, hẳn không ít bạn sẽ nghĩ đó là một môn thể thao bình thường, có mặt trong hầu hết các kì vận hội thể thao, tuy nhiên thời xưa, đây từng là một trò chơi rất khốc liệt.


Vào thời Trung Cổ, để tăng phần kịch tính và thu hút người xem, bia bắn của các cung thủ không chỉ đơn giản là một tấm bia gỗ với đường tròn đồng tâm hay tấm bia điện tử tự động tính điểm như hiện tại mà có thể là tấm bia… người. 


Theo đó, người được chọn làm bia sẽ đặt trên đầu một loại quả như táo, cam... và bị bịt mắt. Tất nhiên, các “bia nhắm bắn” bất đắc dĩ này chỉ có thể cầu nguyện và giao phó sinh mạng của mình vào tay người chơi.

2. Bóng ném - tha hồ đấm, đá đối phương

Trò bóng ném hay Gameball có thể coi là tổ tiên của “môn thể thao vua” hiện tại - bóng đá. Mục tiêu chính của trò chơi là phải đưa được bóng qua goal của đối phương.
 

Trong bóng đá, chúng ta cũng từng chứng kiến rất nhiều pha bạo lực, bao gồm cả huých, thụi, ngáng và thậm chí là… cắn cầu thủ đội bạn. Các trường hợp này đương nhiên sẽ bị xử phạt theo luật và nếu nặng, các cầu thủ vi phạm có thể bị treo giò. 

Tuy nhiên với Gameball, người chơi có quyền tùy ý đấm, đá, đạp, thậm chí sát thương đối phương. Nếu Gameball tồn tại tới ngày nay, hẳn sẽ không mấy người đủ dũng cảm đăng ký tham gia trò chơi này.

3. Trò chơi gậy đánh bóng (Shinty)


Shinty là một trò chơi truyền thống có nguồn gốc từ vùng cao nguyên Scotland. Trò chơi diễn ra với 2 đội, mỗi đội 12 người chơi, sử dụng một thanh (được gọi là "caman" theo tiếng Scotland) để đánh một trái bóng vào lưới đối phương. 


Trò chơi này khá giống môn khúc côn cầu ngoại trừ việc người tham gia Shinty sẽ chơi trên sân cỏ và 12 thành viên mỗi đội này sẵn sàng lao vào cướp bóng mà không cần tuân thủ bất cứ luật chơi nào hết.

4. Săn bắn với mồi nhử là "người thật việc thật"

Với người phương Đông hay phương Tây, từ lâu, săn bắn là thú vui giải trí của tầng lớp thượng lưu, đặc biệt là các vị vua quan quý tộc.


Tuy nhiên, trò chơi này không chỉ đơn thuần là săn bắn các loài động vật mà còn mở rộng ra phạm vi ra cả người. Theo đó, một người bình thường nếu bị bắt gặp trong các khu săn bắn, người đó có thể bị trừng phạt với tội danh quấy rối cuộc chơi và tất nhiên sẽ bị trừng phạt. 

Hình phạt được đưa ra để trừng trị thực sự "điên rồ" - nạn nhân có thể là bị treo ngược cành cây, bị thiến hay là mồi nhử cho các loài động vật. 

5. Trò "bịt mắt đoán người"


Miêu tả của trò chơi này rất giống trò chơi “hội đồng tổng cốc” mà nhiều em nhỏ bây giờ hay chơi. Tuy nhiên, luật chơi có phần "quái quái". 


Đây là trò chơi theo nhóm, người được chọn sẽ ở giữa vòng tròn, úp đầu mình vào trong lòng một bạn chơi. Một người bất kỳ sẽ vỗ vào mông người ở giữa, người này sẽ ngửng lên và cố gắng chỉ ra người đã "vỗ" nếu không muốn phải “chịu trận” tiếp.

6. Cưỡi ngựa đấu kiếm


Đối lập với thú vui "cưỡi ngựa xem hoa" thì những người thời Trung Cổ lại thích thú với một trò chơi khốc liệt mang tên "cưỡi ngựa đấu kiếm".


Đây là một trò chơi đòi hỏi người chơi không chỉ sở hữu kỹ thuật cưỡi ngựa tốt mà còn phải thông thạo kiếm pháp. Anh ta được trang bị kĩ càng trước khi vào trận với áo, mũ giáp cồng kềnh, thế nhưng còn phải điều khiển ngựa và dùng vũ khí tấn công, đánh ngã đối phương để được vinh danh trên bục người chiến thắng. 

Nguồn: ViralNova

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 4 năm 2015

Nguyễn Quang Lập: Thương nhớ vỉa hè

Xin thưa, loạt bài "Ngẫu hứng Trần Tiến" là do chính Trần Tiến viết, không phải Trần Tiến kể bọ Lập viết như nhiều người nhầm. Trần Tiến viết xong, gửi bản thảo cho tui, tui chỉ sửa lỗi đánh máy và đăng lên, có vậy thôi. Nay nói lại lần nữa cho mọi người được rõ.

 
Anh Tiến kể chuyện Lập nghe….
Vũng Tàu sáng nay gió lớn quá, sóng bạc. Người ta cứ vu cho biển, nào đẹp dịu dàng như cô gái, nào khó tính như một bà già. Mấy anh “nghệ” thì rắc rối nhất, mượn biển nói đủ chuyện mộng mơ như chích choè cái. Nhưng anh Sơn thì đàn ông hơn. Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi/ Tôi xô biển lại, sóng về đâu..
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 1Biển Vũng Tàu
Anh chỉ mong viết được như anh Sơn, vậy mà có lần anh ấy nói, chỉ mong viết được bài ”Bằng lòng đi em về với quê anh …”  của Tiến. Chả biết anh ấy nói có thật không. Bọn ta như lũ leo núi. Thằng này  ghen với thằng kia. Mà ngọn núi thì vẫn thế, chẳng bao giờ quan tâm đến cao thấp. Mà biển kia cũng vậy, chẳng bao giờ quan tâm mình xấu đẹp hay bạc bẽo.
Thực ra, chúng ta còn ”trần gian” lắm. Mấy chục triệu năm nay chúng ta đã đánh mất con mắt thứ ba tuyệt vời. Cái tai thứ ba thính hơn tai chó.
Ngày anh ở rừng, trong cơn sốt rét mê mệt, có lần anh nghe được tiếng thì thầm ngoài vũ trụ, anh nhìn thấy màu núi rừng Trường Sơn.  Lạ lắm. Trước kia, anh có đọc đâu đó về chuyện này, tưởng là chuyện bịa. Ngẫm lại chính mình, làm sao có thể cõng trên lưng con bé múa to đùng của đoàn, nhảy vượt qua vách hào giao thông cao bằng đầu mình, chạy như điên vì sợ đạn bắn. Chuyện này cả đoàn anh sau này còn nhắc. Chị Ngô Thị Tuyển hồi chiến tranh, chắc phải “xách dép”. Có những giây phút con người có sức mạnh, hoặc những khả năng ghê gớm. Trong sáng tác, anh em mình vẫn gọi là “thời khắc thăng hoa” vàng ngọc trời cho đấy.
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 2Chạy nạn thời chiến tranh (Ảnh Philip - Jones, minh họa)
Anh thường thấy người ta cay cú vì chuyện gì đó ghê gớm lắm mà trở nên người thành đạt. Hoặc nghèo đói, hoặc bị sỉ nhục, hoặc bị sét đánh nữa…Nhưng chắc chẳng có ai muốn được đói, được sỉ nhục, được bị sét đánh để viết được một tiểu thuyết hay, Lập nhỉ. Hè..
Vũng Tàu sáng nay thật dữ dội, anh có thể luyên thuyên hoài đủ chuyện giời ơi. Nhưng sẽ nhạt làm sao cái thứ văn chương chữ nghĩa của kẻ trần gian mắt thịt tai trâu. Giá mình tu để có được con mắt “huệ nhãn” nhìn được các em xinh tươi đẹp đến đâu, có được cái tai chó thần để nghe được khúc khải hoàn của những vì sao nâu lùn đang hát karaoke trên bầu trời. Nói vậy cho vui chứ mình ngu gì đổi mười năm còn lại để tập thiền, đi tu. Vớ vẩn. Nói như Trần Trọng Kim, hãy ở nơi ”hình nhi hạ” vẫn vui hơn cõi trên nhiều. Thánh nhân thích đãi kẻ khù khờ, tai trâu. Thánh nhân chẳng bao giờ đãi Thánh nhân. Làm Thánh nhân khổ chết mẹ, em nhỉ.
 Lập à.
Anh cứ mơ được viết văn như em. Hay tại vì lâu quá anh không có thời gian đọc văn nước ta, và nước chúng nó. Anh đọc và cứ cười một mình như thằng điên.
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 3
Nghệ thuật là hấp dẫn. Chuyển tải gì tính sau. Thực có quan trọng quái gì đâu mà cần phải chuyển tải. Ai cũng sáng tác nhạc và viết văn được cả thôi, Vì trời không phân công “công tác” thôi. Thằng Tạo viết ca khúc cũng dễ thương vậy. Ông Nguyễn Đình Thi viết nhạc, ông Văn Cao vẽ… Trời cho thì nhận.
Đừng nghĩ nhiều đến chuyển tải thông điệp. Chẳng có thông điệp nào mới cả. Nhưng sẽ rất mới nếu sống thật mình. Làm tình thì có gì là mới. Những ai yêu ta thật, dù chả biết kỹ thuật gì, vẫn cứ làm ta mê đi là sao. Nói ỡm nói ờ mà cứ sướng là sao.
Anh ơi, nhìn này, nó là cây lúa đấy.
Chàng ồ lên, thế à. Thích nhỉ, cây lúa đẹp nhỉ.
Ha ha... tình yêu thì lúc nào cũng vui, dù chẳng có thông điệp gì mới.
Nhưng này, sao em lại đưa chuyện làm ăn của chúng ta vào Blog. Và cũng chẳng xin phép anh. Hư quá. Em cần biết gì đó về anh, thì anh kể chuyện lăng nhăng để em hiểu thêm được chút nào, hay chút ấy. Sao em lại tung lên chia sẻ với bạn bè.
 Sáng nay thằng Tạo gọi điện khen anh viết hay. Ơ, văn chương mạt rồi hay sao mà em đưa cái thứ nhí nhố này lên, hả em?
baodansinh.vn gửi tới độc giả một ca khúc của tác giả Trần Tiến
Ca khúc: Phiên chợ xa (album Du ca Đồng quê)

 
  • Theo Facebook Xứ Cát - Nhạc sỹ Trần Tiến

Bài thơ của mẹ ông Vương Đình Huệ được phổ nhạc

Tết Ất Mùi 2015, nữ nhạc sĩ Lê An Tuyên từ nước Đức về Nghi Lộc thăm quê, chị có ghé thăm bà Võ Thị Cầm (thân sinh ông Vương Đình Huệ, Trưởng ban Kinh tế Trung ương). Bà Cầm đã vào tuổi 90, vẫn còn minh mẫn lắm. Bà đọc bài thơ do bà làm tặng người mẹ của mình, khiến nữ nhạc sĩ xúc động rơi nước mắt. Và An Tuyên đã nhờ cụ chép lại bài thơ làm kỷ niệm.

Bài thơ của mẹ ông Vương Đình Huệ được phổ nhạc - Ảnh 1 
Nữ nhạc sỹ Lê An Tuyên thăm bà Võ Thị Cầm
Bài thơ là tấm lòng của một người con luôn mang ân tình của mẹ. Dù nghèo khó đến mấy vẫn nuôi con khôn lớn thành người. Và chính bà Cầm cũng là một người mẹ từng vượt qua nhiều gian khổ khó khăn để nuôi con học giỏi, thành tài. Khi đứa con trai của bà là Vương Đình Huệ lên làm Bộ trưởng, người ta mới biết bà đã có thời kỳ khó khăn như thế nào qua lời bà kể về người con của mình:
“Tui lấy chồng sinh được 8 đứa con nhưng sinh Huệ là khó nhất. Chuyển dạ từ chập tối đến sáng bảnh mắt mới đẻ. Khi sinh nó bé tí nhưng nhờ trời, nó không bệnh tật gì mà chóng lớn… Huệ nó chăm học lắm, có nhiều lúc nó chong đèn học thâu đêm. Những khi đèn dầu hết, nó học nhờ ánh trăng và bắt chước người xưa bắt đom đóm bỏ vào quả cà rỗng để học. Có hôm nó học khuya quá, thương con, nhà còn nắm gạo, tui nấu cháo cho nó nhưng nó không chịu ăn. Nó bảo mẹ ăn đi mà lấy sức, con không đói đâu. Nó bê cháo đến nài cho mẹ ăn làm tui cảm động cứ ôm lấy con mà khóc”.
Bài thơ của mẹ ông Vương Đình Huệ được phổ nhạc - Ảnh 2 
Ảnh minh họa (cắt từ video)
Chính vì làm một người mẹ như vậy mà bà đã có những chia sẻ sâu sắc với người mẹ của mình. Bà nói, bà làm bài thơ tặng mẹ mà nước mắt cứ trào ra. Trở lại nước Đức, người nữ nhạc sĩ trong lúc ngồi trông cửa hàng đang vắng khách, đem bài thơ ra đọc lại, và, cảm xúc âm nhạc đã đến với chị.
Chị thấy bài thơ bà Cầm tặng người mẹ của bà cũng tựa nỗi lòng chị với người mẹ của mình, những bà mẹ miền Trung lam lũ quanh năm thờ chồng nuôi con khôn lớn trưởng thành. Chị đã phổ bài thơ thành ca khúc Mẹ tôi. Bài hát “Mẹ tôi” được thu thanh, do Đinh Trang thể hiện, và nữ nhạc sĩ đã gửi cho Vương Đình Huệ nghe để chuyển tới mẹ anh.
Bài thơ của mẹ ông Vương Đình Huệ được phổ nhạc - Ảnh 3 
Trái sang: Lê Thanh Thản, Hồ Đức Phớc, Nguyễn Trọng Tạo, Vương Đình Huệ.
Vương Đình Huệ rất thích bài hát này, nhưng anh bảo tên bài hát “Mẹ tôi” đã có khá nhiều, An Tuyên nên tìm một cái tên gì khác, hoặc nhờ anh Nguyễn Trọng Tạo… An Tuyên từ Đức gọi về cho tôi, và bài hát đã được mang tên mới: ÂN TÌNH MẸ. Cuối tháng 3/2015, tôi vào Nghệ An, gặp Vương Đình Huệ về dự lễ khai trương Mường Thanh Cửa Lò, biết mẹ anh không được khỏe. Rồi bà phải vào cấp cứu ở bệnh viện. Nay bà đã qua cơn hiểm nghèo. Hy vọng bài hát “Ân tình Mẹ” sẽ làm vui lòng bà, như một thang thuốc quý với người mẹ thân yêu.

video

Ca khúc "Ân tình mẹ" - thơ: Võ Thị Cầm, Nhạc: Lê An Tuyên - Thể hiện ca sỹ Anh Thơ
  • Nguyễn Trọng Tạo

Thứ Tư, ngày 08 tháng 4 năm 2015

Cổ vật xe kéo triều Nguyễn được đấu giá trên 1,3 tỷ đồng sẽ hồi hương



Chiều 6/4, ông Phan Thanh Hải, Giám đốc Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế, cho biết, chiếc xe kéo tay của Hoàng Thái hậu Từ Minh (mẹ vua Thành Thái), sẽ được đưa từ Pháp về Cố đô Huế vào ngày 14/4 tới, để triển lãm trong dịp Festival Nghề truyền thống Huế 2015.

Chiếc xe kéo tay vua Thành Thái tặng mẹ.
Chiếc xe kéo tay vua Thành Thái tặng mẹ.
Theo ông Hải, ngày 13/6/2014, ở phiên đấu giá tại Pháp, Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế đã đấu giá thành công chiếc xe kéo này với giá 55.800 euro (khoảng 1,3 tỷ đồng), trong đó UBND tỉnh Thừa Thiên- Huế chi 42.800 euro, số còn lại do các tổ chức, kiều bào đóng góp.
Chiếc xe kéo là cổ vật đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài được đấu giá thành công và đưa về nước.

Bí mật chưa kể trên màn ảnh

"Biệt động Sài Gòn" là một tác phẩm đặc sắc của điện ảnh Việt Nam. Câu chuyện tình đầy xúc động của nhân vật Tư Chung, người lính biệt động phải sống cuộc sống giả vợ chồng với đồng đội để hợp thức hóa "vỏ bọc" nhưng vẫn một lòng thủy chung son sắt đã trở thành bản tình ca đẹp được ái mộ qua nhiều thế hệ. Tuy nhiên, câu chuyện tình của người được cho là nguyên mẫu trong phim - chiến sĩ biệt động Trần Văn Lai - lại khác khá xa và mới chỉ được chuyển tải một phần trên màn ảnh.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

300 lá thư viết tay và mối tình day dứt của Trịnh Công Sơn với em gái "Diễm xưa"


Đăng Bởi -
Thu tinh Trinh Cong Son gui Dao Anh
Nguồn ảnh: Internet.

Ít ai biết được rằng Dao Ánh chính là người đã gọi tên cảm xúc cho rất nhiều ca khúc nổi tiếng của Trịnh Công Sơn: Tuổi đá buồn, Mưa Hồng, Còn tuổi nào cho em, Như cánh vạc bay, Lời buồn thánh, Chiều một mình qua phố, Ru em từng ngón xuân nồng…

Dao Ánh gửi thư an ủi anh rể… hụt
Những lúc Trịnh Công Sơn đến nhà thăm Diễm thì Dao Ánh - em gái của Diễm còn là một cô bé, nhỏ hơn Diễm đến 4-5 tuổi, chạy loăng quăng theo chị. Không ngờ chỉ mấy năm sau Dao Ánh trở thành một thiếu nữ xinh đẹp với khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương khác thường.
Sau khi biết chị mình không vượt qua được những ngăn cách và chia tay với Trịnh Công Sơn, cô em Dao Ánh hết sức cảm thông nên đã viết thư an ủi và chia sẻ cùng nhạc sĩ, nhờ Vĩnh Ngân – em ruột của Trịnh Công Sơn chuyển. Bức thư là những lời động viên và tình cảm thân thương của Dao Ánh dành cho chàng trai thất tình. Trong lúc chưa nguôi ngoai vết thương lòng, Trịnh Công Sơn cũng cảm động nên liền viết thư trả lời và tình cảm nảy sinh. 

Thu tinh Trinh Cong Son gui Dao Anh
Ngô Vũ Dao Ánh (lúc 16 tuổi) và Trịnh Công Sơn thời trẻ 
Lúc đó, Dao Ánh còn đang là cô nữ sinh của trường Đồng Khánh còn Trịnh Công Sơn vừa mới tốt nghiệp trường Sư phạm Quy Nhơn và đang giảng dạy tại thành phố B'lao (nay là Bảo Lộc - Lâm Đồng).
Chàng thanh niên có dáng thư sinh sống đơn độc trên một ngọn đồi, nơi đó quanh năm toàn mây mù bao phủ. Niềm vui duy nhất của Trịnh Công Sơn lúc đó là đón nhận những bức thư của Dao Ánh. Có những lá thư đọc đến thuộc từng dấu chấm phẩy, rồi còn cẩn thận gấp lại gối xuống đầu giường với hy vọng hằng đêm gặp được người yêu trong giấc mơ.  
Về phần mình, Trịnh Công Sơn chia sẻ về những ngày dài hoang vu, những buổi sáng thức dậy trong im lặng, những buổi tối trăng non… Khi  đó, bóng hình duy nhất trong trái tim nhạc sĩ là Dao Ánh. Anh gọi tên Dao Ánh không biết bao nhiêu lần trong thinh không… Anh dệt lên trong tâm tưởng một hình ảnh thật trinh nguyên, một Dao Ánh với “mái tóc thật dài, với tâm hồn lá non và tiếng cười hồn nhiên như một buổi sáng mùa xuân…”. 
Cuộc tình lãng mạn của họ kéo dài 4 năm chỉ chủ yếu qua những lá thư. Ít ai ngờ rằng, khi ấy, Dao Ánh mà Trịnh Công Sơn yêu tha thiết mới chỉ vừa tròn… 15 tuổi!
300 lá thư tình gửi cho Dao Ánh
Trịnh Công Sơn viết thư cho Dao Ánh hàng ngày, có ngày viết tới mấy lần, buổi trưa, chiều, và tối. Đi tới 1 vùng khác, ông cũng viết thư cho Dao Ánh. Viết xong một tình khúc, Trịnh lại báo tin cho Ánh: “Anh vừa viết xong một bản nhạc cho Ánh: Ru mãi ngàn năm, Ru em từng ngón xuân nồng” (thư B’lao 26.2.1965).
Trong những bức thư gửi cho Dao Ánh, Trịnh Công Sơn luôn thể hiện nỗi nhớ thương da diết dành cho người yêu bé nhỏ: “Anh nhớ Ánh, nhớ Ánh , nhớ Ánh mà không nói được với ai. Như tiếng kêu của một loài kiến nhỏ. Làm thế nào Ánh nghe thấy... Ánh ơi, Ánh ơi, Ánh ơi, Ánh trở về buổi trưa mắt buồn, áo trắng... Rất mong thư Ánh mỗi ngày mỗi giờ mỗi tháng mỗi năm...” (trích bức thư Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh ngày 16/2/1965).
“Anh bây giờ đang có một điều cần nhất là: Yêu Ánh vô cùng. Anh đang nhớ lắm đây. Tình yêu đó bỗng đổi dạng như một phép lạ...” (thư gửi ngày 16/9/1966).
Tuy vậy, sau gần 4 năm gắn bó, Trịnh Công Sơn biết rằng không thể mang lại cho Dao Ánh một mái ấm gia đình như cô mong muốn nên ông chủ động chia tay và nhận hết tội lỗi về mình. Trong bức thư chia tay, Trịnh Công Sơn viết: "Anh xin cảm ơn bốn năm ròng rã nâng niu tình yêu đó. Cũng xin cảm ơn những buổi đợi chờ thật dịu dàng không bao giờ còn có được…”.
Bức thư đầu tiên anh nói lời cảm ơn, và bức thư chia tay cuối cùng, anh cũng nói lời cảm ơn. Mỗi lá thư của anh như một đoản văn đầy chất thi ca, chứa đựng tâm trạng lo âu, dằn vặt triền miên về kiếp người, lòng tin vào những điều tốt đẹp đang dần mất đi trong cõi nhân gian.

Moi tinh Trinh Cong Son voi em gai “Diem xua”: duyen chi tinh em!-hinh-anh-1
Từng món quà của Trịnh được Dao Ánh nâng niu cất kỹ 
 Năm 1975, Dao Ánh theo chồng sang Mỹ và không quên mang theo tất cả những kỷ vật đã có với nhạc sĩ. Từ những bức thư tình, những bài hát viết tay của nhạc sĩ dành cho bà, những kỷ vật như cọng cỏ khô, chiếc lá ép… đều được bà Dao Ánh nâng niu gìn giữ như báu vật. Tổng cộng có khoảng 300 bức thư viết tay được trao đi gửi lại. (In thành cuốn sách Thư tình gửi một người, NXB Trẻ, năm 2011)
Những lời cuối cùng Trịnh Công Sơn viết cho Dao Ánh là những ngày nhạc sĩ nằm trên giường bệnh. Vẫn là những lời an ủi thật dịu dàng: “Ánh cố gắng tìm được những niềm vui nhỏ nhắn trong cuộc sống bình thường là quý giá lắm rồi. Chúc Ánh một cái tết thú vị dù chỉ một mình hay với người khác…”.
Những ngày cuối đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bị ốm nặng, Dao Ánh cũng trở về Việt Nam chăm sóc ông. Bà cũng đã gửi tặng lại gia đình nhạc sĩ này hơn 300 bức thư tình mà ông đã gửi cho bà thuở còn yêu nhau. 
Bà chia sẻ: “Trả lại những kỷ vật này cũng đồng nghĩa với việc tôi đang tự “giết” mình. Mấy chục năm qua, nhờ nó mà tôi luôn cảm thấy anh Sơn lúc nào cũng ở bên cạnh. Nhưng anh Sơn là của mọi người nên tôi không có quyền giữ nó cho riêng mình”.
Cái tên Dao Ánh tuy không được nhắc đến nhiều nhưng được ngầm hiểu là giai nhân trong hàng loạt những Mưa hồng, Tuổi đá buồn, Như cánh vạc bay, Chiều một mình qua phố, Lời buồn Thánh… Và dấu ấn đậm nhất có thể kể đến là Xin trả nợ người được sáng tác khi bà Dao Ánh lần đầu về nước vào năm 1993, sau gần 20 năm xa cách.
Như Mây 


Ngẫu hứng Trần Tiến 3

Xin thưa, loạt bài "Ngẫu hứng Trần Tiến" là do chính Trần Tiến viết, không phải Trần Tiến kể bọ Lập viết như nhiều người nhầm. Trần Tiến viết xong, gửi bản thảo cho tui, tui chỉ sửa lỗi đánh máy và đăng lên, có vậy thôi. Nay nói lại lần nữa cho mọi người được rõ.


Anh Tiến kể chuyện Lập nghe….
Vũng Tàu sáng nay gió lớn quá, sóng bạc. Người ta cứ vu cho biển, nào đẹp dịu dàng như cô gái, nào khó tính như một bà già. Mấy anh “nghệ” thì rắc rối nhất, mượn biển nói đủ chuyện mộng mơ như chích choè cái. Nhưng anh Sơn thì đàn ông hơn. Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi/ Tôi xô biển lại, sóng về đâu..
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 1Biển Vũng Tàu
Anh chỉ mong viết được như anh Sơn, vậy mà có lần anh ấy nói, chỉ mong viết được bài ”Bằng lòng đi em về với quê anh …”  của Tiến. Chả biết anh ấy nói có thật không. Bọn ta như lũ leo núi. Thằng này  ghen với thằng kia. Mà ngọn núi thì vẫn thế, chẳng bao giờ quan tâm đến cao thấp. Mà biển kia cũng vậy, chẳng bao giờ quan tâm mình xấu đẹp hay bạc bẽo.
Thực ra, chúng ta còn ”trần gian” lắm. Mấy chục triệu năm nay chúng ta đã đánh mất con mắt thứ ba tuyệt vời. Cái tai thứ ba thính hơn tai chó.
Ngày anh ở rừng, trong cơn sốt rét mê mệt, có lần anh nghe được tiếng thì thầm ngoài vũ trụ, anh nhìn thấy màu núi rừng Trường Sơn.  Lạ lắm. Trước kia, anh có đọc đâu đó về chuyện này, tưởng là chuyện bịa. Ngẫm lại chính mình, làm sao có thể cõng trên lưng con bé múa to đùng của đoàn, nhảy vượt qua vách hào giao thông cao bằng đầu mình, chạy như điên vì sợ đạn bắn. Chuyện này cả đoàn anh sau này còn nhắc. Chị Ngô Thị Tuyển hồi chiến tranh, chắc phải “xách dép”. Có những giây phút con người có sức mạnh, hoặc những khả năng ghê gớm. Trong sáng tác, anh em mình vẫn gọi là “thời khắc thăng hoa” vàng ngọc trời cho đấy.
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 2Chạy nạn thời chiến tranh (Ảnh Philip - Jones, minh họa)
Anh thường thấy người ta cay cú vì chuyện gì đó ghê gớm lắm mà trở nên người thành đạt. Hoặc nghèo đói, hoặc bị sỉ nhục, hoặc bị sét đánh nữa…Nhưng chắc chẳng có ai muốn được đói, được sỉ nhục, được bị sét đánh để viết được một tiểu thuyết hay, Lập nhỉ. Hè..
Vũng Tàu sáng nay thật dữ dội, anh có thể luyên thuyên hoài đủ chuyện giời ơi. Nhưng sẽ nhạt làm sao cái thứ văn chương chữ nghĩa của kẻ trần gian mắt thịt tai trâu. Giá mình tu để có được con mắt “huệ nhãn” nhìn được các em xinh tươi đẹp đến đâu, có được cái tai chó thần để nghe được khúc khải hoàn của những vì sao nâu lùn đang hát karaoke trên bầu trời. Nói vậy cho vui chứ mình ngu gì đổi mười năm còn lại để tập thiền, đi tu. Vớ vẩn. Nói như Trần Trọng Kim, hãy ở nơi ”hình nhi hạ” vẫn vui hơn cõi trên nhiều. Thánh nhân thích đãi kẻ khù khờ, tai trâu. Thánh nhân chẳng bao giờ đãi Thánh nhân. Làm Thánh nhân khổ chết mẹ, em nhỉ.
 Lập à.
Anh cứ mơ được viết văn như em. Hay tại vì lâu quá anh không có thời gian đọc văn nước ta, và nước chúng nó. Anh đọc và cứ cười một mình như thằng điên.
Ngẫu hứng Trần Tiến 3 - Ảnh 3
Nghệ thuật là hấp dẫn. Chuyển tải gì tính sau. Thực có quan trọng quái gì đâu mà cần phải chuyển tải. Ai cũng sáng tác nhạc và viết văn được cả thôi, Vì trời không phân công “công tác” thôi. Thằng Tạo viết ca khúc cũng dễ thương vậy. Ông Nguyễn Đình Thi viết nhạc, ông Văn Cao vẽ… Trời cho thì nhận.
Đừng nghĩ nhiều đến chuyển tải thông điệp. Chẳng có thông điệp nào mới cả. Nhưng sẽ rất mới nếu sống thật mình. Làm tình thì có gì là mới. Những ai yêu ta thật, dù chả biết kỹ thuật gì, vẫn cứ làm ta mê đi là sao. Nói ỡm nói ờ mà cứ sướng là sao.
Anh ơi, nhìn này, nó là cây lúa đấy.
Chàng ồ lên, thế à. Thích nhỉ, cây lúa đẹp nhỉ.
Ha ha... tình yêu thì lúc nào cũng vui, dù chẳng có thông điệp gì mới.
Nhưng này, sao em lại đưa chuyện làm ăn của chúng ta vào Blog. Và cũng chẳng xin phép anh. Hư quá. Em cần biết gì đó về anh, thì anh kể chuyện lăng nhăng để em hiểu thêm được chút nào, hay chút ấy. Sao em lại tung lên chia sẻ với bạn bè.
 Sáng nay thằng Tạo gọi điện khen anh viết hay. Ơ, văn chương mạt rồi hay sao mà em đưa cái thứ nhí nhố này lên, hả em?
baodansinh.vn gửi tới độc giả một ca khúc của tác giả Trần Tiến
Ca khúc: Phiên chợ xa (album Du ca Đồng quê)
Ca sĩ: Trung Kiên


Theo Facebook Xứ Cát - Nhạc sỹ Trần Tiến

Ngẫu hứng Trần Tiến 1

NGUYỄN QUANG LẬP: Trong một lần trà dư tửu hậu, tui đã ra đề bài cho Trần Tiến, nói "Ngẫu hứng Trần Tiến" đó, anh viết đi. Tưởng là anh viết nhạc, té ra anh viết văn xuôi. Cứ viết xong đoạn nào anh lại nhấc máy đọc cho nghe đoạn đó. Những đoạn văn xuôi rất có hồn, bởi vì nó rất thật, càng thú vị hơn khi biết anh viết ra nó trong cơn say. Nguyễn Trọng Tạo đọc "Ngẫu hứng Trần Tiến" đã gọi điện cho Trần Tiến khen hay, ông nói: "Văn Trần Tiến đúng là văn sột soạt". "Ngẫu hứng Trần Tiến" gồm 27 kì, tui lần lượt đăng trên fb Xứ Cát để lưu, với hy vọng Trần Tiếp tục dòng văn ngẫu hứng rất thú vị này.


Ngẫu hứng Trần Tiến 1 - Ảnh 1
Anh Tiến kể chuyện Lập nghe...
Cái áo bông sột soạt em ạ, cái áo bông mẹ may cho anh mặc đến trường trong ngày mùa đông buốt giá, vừa đi vừa sột soạt. Anh là “cán sự” văn hồi phổ thông, chả hiểu sao gọi là thế. Anh đi thu bài của bạn bè nộp cho thầy, có thế thôi, gọi là cán sự. Hôm ấy đi khắp lớp, vừa đi vừa sột soạt, cả lớp cười bò, ngượng thật. Mẹ được lão bộ đội già tặng mẹ sấp vải lính, chắc hắn định "cưa” người mẹ nguyện suốt đời ở giá nuôi anh. Mẹ may cái vỏ áo bông mà không có bông. Trong đó mẹ nhét đầy báo Nhân dân, Hà nội mới. Chắc ngày ấy chỉ có 2 tờ thế thôi em giai nhỉ.
Âm nhạc thời tuổi thơ, chả có dân ca, dân keo. Chỉ có chiếc áo bông vừa đi vừa sột soạt.
Mẹ chắc thương anh nhất nhà, cũng chẳng hiểu vì sao, anh Cả lấy roi đánh anh có một lần thôi, mẹ mắng hoài. Cả đời nuôi tám đứa con nên người, mẹ chưa bao giờ đánh con, chỉ có bố đánh mẹ thôi. Mà cũng chỉ có một lần anh nhìn thấy, nhưng nhớ hoài không quên. Sau này anh mới biết, chuyện đó là thường của thời ấy.
 Mẹ gọi anh: Cu đểnh đồi Nồng của mẹ đâu rồi. Anh đi tìm mãi cái đồi Nồng tuổi thơ mà chẳng còn ai nhớ nó ở đâu nữa.
Mẹ anh mất, anh đang ở cuối nước, nơi có người Chà Và sinh sống. Những người Chà Và tìm cách đưa anh về sớm nhất để nhìn mẹ lần cuối…
” Mẹ ơi, sớm nay xuân về/Mẹ trông ra ngoài hiên vắng/Mẹ mong đứa con xa nhà/Rồi mùa xuân, anh ấy sẽ về“
Mùa xuân gọi- Trần Tiến

Mẹ sinh ra anh trong cuộc chạy loạn năm 47, trong tiếng bom đạn sối sả trên ngọn đồi ấy. Bố giận Tây lắm, mới đặt tên con là Trần Việt Tiến. Mà anh thì chỉ là một nhạc sỹ quèn, chả được cái tích sự gì. Làm sao mà giúp nước… Tiến. Ôi dào…
Anh Hiếu kể: Bọn Tây đi càn bắt được nhà mình, em thì cứ khóc dằn dặt, thằng da đen chạy đến tát em một cái. Mẹ trợn trừng định đánh lại. Bố bảo im, không được làm thế. Bố tìm thằng quan ba gì đó, sì sồ tiếng Pháp, đại loại là: Nước Pháp văn minh mà đánh trẻ con à. Thằng da đen phải cúi đầu xin lỗi Trần Việt Tiến. Hí….
Em nhắc anh kể chuyện gì có tư tưởng ư.
Anh làm gì có tư tưởng. Tư tưởng của anh toàn là bọn lếu láo truyền cho. Mac-Lê không nói làm gì. Bọn Niết-sờ, Ca-mút sờ rồi Gôtama-sờ... thì hay đấy, nhưng họ lại là nguyên nhân của chiến tranh, bởi những thằng học trò, hoặc quá khích, hoặc lợi dụng.
Những ngày trẻ dại, anh em mình ngốc nhỉ. Lao vào chủ nghĩa "Tưởng bở" như con thiêu thân. Thần tượng ngày ấy của anh là ai, em biết không. Paven Coọc-sa-ghin... Ha ha...
Vậy mà bây giờ anh lại cực đoan, không có thần tượng. Buồn cho thế giới không còn thần tượng. Họ đi chùa, sám hối, thậm chí mang bom thánh chiến, chắc cũng do… thói quen có tư tưởng.
À, anh có một thằng em, lủng lẳng trong quần. Mỗi lần anh nói chuyện nhạc nhiếc, phim phiếc, triết chiếc, tư tưởng tư tiếc là nó đi chơi chỗ khác em ạ. Đến giờ cần đến nó. Thật khổ.
Họa sỹ Lê văn Hiệp yêu thằng em lãng mạn, môi giới cho một em, con bà Thái Thị Liên, vợ ông nhà thơ Đặng Đình Hưng. Năm ấy  anh ngốc như chưa ai ngốc thế. Nàng tiễn anh lên đường đi Sầm Nưa, chiến khu của Lào. Anh viết bao nhiêu bài thơ, bao nhiêu bài hát tặng nàng.
Mùa hè ấy, mặt trời như nóng bỏng hơn/ Cây cỏ như xanh tươi hơn...
Toàn bộ thi ca, nhạc nhẽo được gửi trở lại chân núi Phu Khen.
Đêm đó là đêm diễn cho ông Suphanuvong và Đảng CS Lào. Anh mang thư của nàng (hiếm lắm mới chuyển được sang Lào,ngày đó) lên đỉnh núi, xé ra, hồi hộp mong tin nàng. Chẳng có gì, chỉ có thư của mình. 
Thằng ngu!... Ông Đỗ Nhuận hoảng hốt đi tìm. Anh bước từ đỉnh núi xuống, và chưa bao giờ hát hay đến thế.
Đó là mối tình đầu của anh. Chuyện con gái Hoàng thân xin chính phủ Việt Nam cưới anh không được là vì thế thôi. Cũng may. Làm nhạc sỹ thích hơn làm phò mã chứ.
Có một lần, anh nhục như con chó.
Anh sốt rét ác tính. Đơn vị phải đi. Đường chín Nam Lào mà. Mặt trận mở ra rồi đóng lại, chỉ  một vài hôm là chuyển đi. Anh bị người ta vứt xuống hố chôn. Cô bạn y tá yêu anh, thương anh, nên không nỡ chôn. Trời cho chưa chết.
Không còn gì trên người. Anh cứ đi, đi không được thì bò, đuổi theo đơn vị. Đường giao liên mất dấu vì bom. Anh lạc vào rừng đầy bom nổ chậm, vậy mà không chết mới hay. Chuyện đó sau này, nơi anh bò đến xin cứu, họ mới nói anh hay.
Bò đến được ánh đèn rất xa, nơi có con người. Té ra một trạm dây trần của lính ta. Anh gục xuống và thiếp đi. Không biết bao lâu tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm trước cửa hầm. Lính tưởng mình thám báo VNCH không cứu. Xác chết sống lại, làm gì có giấy tờ.
Lính tra khảo. Mình đành khai báo: "Anh là Trần Tiến, tác giả bài ca Thanh niên ra tiền tuyến đây. Họ còn không tin, bắt hát"...  "Chết mẹ. Trần Tiến thật". Sau này, cũng lại họ kể lại: "Vì cha ấy có giọng trầm trầm... mới tin và mới cứu".
Thế là, sau này, anh càng già, giọng càng như gà thiến. Anh phải cố giả giọng trầm trầm để có người đãi rượu đấy. Hề...
Ca khúc Thanh niên ra tiền tuyến - Nhạc và lời Trần Tiến
Theo Facebook Xứ Cát