Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!

Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Chỉ ước một điều

Một ngày
đến bấy nhiêu giờ,
Để tôi cứ phải vu vơ nhớ nàng*.
Khi thì trong cảnh mơ màng,
Khi thì chợt thấy lỡ làng đơn côi.
Khi thì giọt lệ đầy vơi,
Khi thì sung sướng cười cười liêu siêu.
Nếu cho tôi ước một điều,
Giản đơn tôi được sớm chiều bên em.

Chợt thấy nàng thơ

Chăn đơn gối
lẻ hồn hưu quạnh
Một bóng một mình
tắm suối mơ
Gom hết yêu thương
nuôi cảm xúc
Chợt thấy nàng thơ
say khướt tình...

Trở lại với ta
với riêng mình
Thì thầm to nhỏ
với con tim
Mặc kệ nàng thơ
trong phiêu lãng
Ghẹo với bóng minh
trong suối mơ.

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

Trái tim phụ nữ


 Trái tim phụ nữ
Đa cảm đa sầu
Khó đoán khó hiểu
Bởi một chân lý giản đơn
Sự tự tin và niềm kiêu hãnh

Trái tim phụ nữ
Khi thấm chút men say
Bỗng trở nên nhỏ bé
Lọt thỏm trong một vòng tay
Có thể lại bao trùm tất cả
Tình yêu hạnh phúc khổ đau.

Trái tim phụ nữ
Lúc ngẩn ngơ bối rối
Thường bị lấy cắp trái tim
Để rồi chợt nhớ chợt quên
Để rồi cô đơn mỗi tối

Trái tim phụ nữ
Tựa nước tựa hoa
và cũng tựa kim
chỉ hoàn thiện chính mình
Khi vượt lên sự phồn hoa giả dối
Khi vượt qua sự hờn ghen nông nổi
Khi biết yêu và nhận được tình yêu.


Thu cảm

Dấu hiệu nào
để nhận biết mùa thu
Làm sao hayai ưu tư trăn trở
Làm thế nào để thắp nên ngọn lửa
Lửa của tình em lửa của cuộc đời

Khó gì đâu
một chiếc lá vàng rơi
Chạm giọt heo may xoe tròn ngơ ngác
Cơn gió mỏng lay không gian xào xạc
Chợt thấy vui buồn nghe bước chân qua

Ngõ xoan


Hoa xoan nở
báo đợt rét nàng Bân, 
Năm cánh mỏng manh kết chùm tím biếc. 
Hương thoảng trong sương hắc nồng gió bấc, 
Mờ ảo trong ngần thấm những ước mơ. 

Ngõ xoan bước vào
trong trang sách tuổi thơ, 
Nét bình dị con đường quê tĩnh mịch. 
Búi tóc đuôi gà những trò chơi tinh nghịch,
Đánh đáo, chơi khăng bịt mắt trốn tìm. 

Mùa thu 
– mùa tựu trường, 
Cũng là mùa ngõ xoan làng vàng ối. 
Những chùm quả đong đưa như chờ đợi, 
Vạt áo ai bay ánh mắt ai bay. 

Lũ trẻ chúng tôi
túm tụm mê say, 
Những ô vuông vẽ đầy trên mặt đất. 
Nhễ hại mồ hôi mặt mày lem luốc, 
Đếm trái xoan vàng làm rụng trái mùa thu. 

Khoảnh khắc
tuổi thơ rồi cũng qua đi,
“Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả”[1]. 
Ngõ xoan ngày xưa giờ không còn nữa, 
Nhưng vẫn còn đầy ký ức của tuổi thơ 

[1] Tế Hanh: Nhớ con sông quê hương
.

Thu muộn

Có ai ngờ
gặp lại người tình cũ.
Trong một chiều thu muộn lững lờ trôi,
Trên vòm cây một cơn gió mồ côi,
Rải xuống phố sắc hoàng hôn se lạnh.

Tôi ngậm ngùi
bởi hồn thu trống vắng,
Cõng mùa thu lầm lũi bước chân đi.
Thu ghé tai tôi như nhắc nhở điều gì,
Nhưng chỉ nghe bước chân mình trên phố.

Chiều thu muộn
gặp lại người tình cũ,
Sao thấy hững hờ sao thấy chông chênh.
Có lẽ nào thu sớm đón mùa đông,
Có lẽ nào tình trong ta đã chết?

Chỉ biết rằng
chiều nay em đã khóc,
Khóc bởi mình khó níu kéo mùa thu.
Sợ tiếng chuông chùa mở lối hư vô.
Sợ thu chín rụng đầy trên ngõ phố!

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Tự khúc

Em đi
trên con đường màu xanh
Giăng mắc những sợi mưa buồn
Nhạt nhòa một chiều thu muộn
Một chiếc nấc nhẹ rơi trên thảm cỏ

Tóc em
hững hờ cơn gió thổi qua
Lá me vàng hững hờ trên vai áo
Mùa thu đi tìm chỗ ngủ
Nơi những con tim bâng khuâng.

Em đi
trên con đường màu xanh
Tìm lại dấu hình đã mất
Chỉ sót lại giọt thu tự khúc
Rơi vào khoảng trống mênh mông.


Chiều muộn

Chiều muộn
Hoàng hôn tím đỏ cánh đồng
Ngọn gió lon ton
Ngó em nõn biếc trăng non
Ngực trần cong vút...

Em khát
Tóc xõa từng đêm thổn thức
Nếm từng giọt trăng hoang
Bàn tay níu yếm hoàng hôn
Hàng mi khép lại...

Đêm nay
Nghe vầng trăng hát
Mộng du theo cánh diều vàng
Để tìm trăng chờ trăng
Nào ai có biết?

Ẩn khuất
Một chút men say
Thử chút hương đời
Bỏ lại trăng chiều
bỏ lại hoàng hôn
Ôm ấp bóng trăng non
Trên vầng ngực trần cong vút...



Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Nhớ và quên

Ở đâu đó
có ai nhớ ai quên,
Trong hành trình
đi tìm điều mơ ước.
Nhớ và quên
như ẩn tình đời,
Khó phân định
những lưỡi dao chém nước.
             
Chỉ biết rằng
với mọi sự chia ly,
Trong sâu thẳm
nhân tâm thường vụt sáng.
Cái vị tha
nâng con người cao thượng,
Tình yêu thương

đồng hóa mọi tâm hồn

Cái ghế

Có chức hẳn có quyền,
Lời cổ nhân đã dạy.
Chức dùng chỉ chỗ ngồi,
Quyền xét điều nhân nghĩa.

Cái ghế cao mấy tấc,
Cái đầu cao mấy phân.
Chức quyền ai hiến dâng,
Ghế ngồi ai lót ghế?

Cái đầu để suy nghĩ  ,
Cái ghế dùng để ngồi.
Nhưng có kể lộn ngôi,
Cái đầu thành cái ghế!

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Thơ và em

Em và thơ
theo dòng đời muôn ngả
Nối vòng tay mở rộng đến vô cùng
Để khoảng cách xa trở lại cho gần
Để oán thù xóa dần trong ký ức

Thơ và em
đã bao đêm thao thức
Kể anh nghe cuộc sống của muôn loài
Cho anh vị ngọt trái cấm con người
Cho anh say ái tình và dục vọng[1]

Thơ và em
gieo mầm cuộc sống
Khi biết nâng niu tiếng khóc nụ cười
Khi biết oán ân trong kiếp con người
Khi biết trả vay vòng xoay nhân quả

Anh chỉ sợ
một ngày chia đôi ngả
Thơ theo trăng và lơ đãng cùng mây
Em như trái đời ngọt chín trên cây
Anh muốn hái nhưng vì cao xa quá?




[1] Dựa ý thơ Xuân Diệu

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Ngu ngơ

Đêm về khuya
trời lại đổ cơn mưa
Những ngọn đèn treo mình trăn trở
Có ai đó còn lang thang trên phố
Đội trời mưa tìm ai đó trong mưa?

Trong cuộc đời
có những lúc ngu ngơ
Ở mãi trong ta được gì và mất
Thành phố chông chênh loay hoay trở giấc
Đi về đâu trong muôn ngả đường đời?

Ta tìm trong ta
hình bóng con người
Ta tìm trong mưa nhạt nhòa kỷ niệm
Ngu ngơ là chi mong em hãy đến
Một lần thôi ta bỗng hoá thiên thần!

Trái tim cầm cố

Em đi rồi
mùa thu chừng đã rụng,
Mây xõa chân trời tựa tóc em bay.
Còn lại anh tình chợt choáng men say,
Lấy trái tim mình gửi người ta cầm cố.

Chỉ xin lại
chút tình đầu cho đỡ nhớ,
Một gai hoa hồng mang dáng mùa xuân.
Nửa cái thẹn thùng chở nỗi bâng khuâng,
Cái ngơ ngác nhìn duyên nụ cười con gái…

Em đi rồi
thu qua thu trở lại,
Mây sẽ hờn trong tóc rối em bay.
Anh tỉnh lại anh[1] trong tình ái em say,
Xin em chuộc lại trái tim anh cầm cố…

Cho anh nhận
lỗi lầm xưa nho nhỏ,
Lỗi lầm yêu muốn trốn chạy tình yêu.
Trái tim anh giá chẳng đáng bao nhiêu,
Chỉ một xu tình và một vài giọt lệ…

Em đi rồi
tình phai tình thắm lại,
Anh hờn thu và ghen bóng mây bay.
Lễ vật tình yêu là trái tim này,
Em chuộc lại xin được em cầm cố!



[1] Dựa theo ca từ: “Tôi ngẩn ngơ tôi” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

Cảm xúc

Cái bàn
như chông chênh,
Cái chai còn phân nửa.
Cái ly nằm nghiêng ngả,
Khói thuốc lơ lãng bay.

Mảnh giấy
nắm lắt lay,
Ngòi bút nhòe nét chữ.
Bóng hình người nghệ sỹ,
Đắm chìm vào lãng du.

Đâu đó
trong giấc mơ,
Bỗng trào lên cảm xúc.
Tình yêu khơi ngòi bút,
Hạnh phúc tạo nguồn thơ.

Cuộc sống
ở quanh ta,
Biết bao điều thật giả.
Chỉ có lòng nhân nghĩa,
Gốc đạo lý con người.

Ngòi bút
đã mỉn cười,
Xuân chợt về gõ cửa.
Vần thơ thành ngọn lửa,
Nhân nghĩa hóa tâm hồn.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Con tim lỡ nhịp

Hồn thơ
anh lạc lối
Lạc vào trong tim em
Như một kẻ trốn tìm
Tình yêu và cứu rỗi.

Đôi khi
em bối rối
Là con tim ngu ngơ
Đôi khi em bơ vơ
Là con tim lỡ nhịp.

Đôi khi
em cũng biết
Anh chìm đắm trong thơ
Khi một mình suy tư
Khi con tim lỡ nhịp.