Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Ngu ngơ

Đêm về khuya
trời lại đổ cơn mưa
Những ngọn đèn treo mình trăn trở
Có ai đó còn lang thang trên phố
Đội trời mưa tìm ai đó trong mưa?

Trong cuộc đời
có những lúc ngu ngơ
Ở mãi trong ta được gì và mất
Thành phố chông chênh loay hoay trở giấc
Đi về đâu trong muôn ngả đường đời?

Ta tìm trong ta
hình bóng con người
Ta tìm trong mưa nhạt nhòa kỷ niệm
Ngu ngơ là chi mong em hãy đến

Một lần thôi ta bỗng hoá thiên thần!

Trái tim cầm cố

Em đi rồi
mùa thu chừng đã rụng,
Mây xõa chân trời tựa tóc em bay.
Còn lại anh tình chợt choáng men say,
Lấy trái tim mình gửi người ta cầm cố.

Chỉ xin lại
chút tình đầu cho đỡ nhớ,
Một gai hoa hồng mang dáng mùa xuân.
Nửa cái thẹn thùng chở nỗi bâng khuâng,
Cái ngơ ngác nhìn duyên nụ cười con gái…

Em đi rồi
thu qua thu trở lại,
Mây sẽ hờn trong tóc rối em bay.
Anh tỉnh lại anh[1] trong tình ái em say,
Xin em chuộc lại trái tim anh cầm cố…

Cho anh nhận
lỗi lầm xưa nho nhỏ,
Lỗi lầm yêu muốn trốn chạy tình yêu.
Trái tim anh giá chẳng đáng bao nhiêu,
Chỉ một xu tình và một vài giọt lệ…

Em đi rồi
tình phai tình thắm lại,
Anh hờn thu và ghen bóng mây bay.
Lễ vật tình yêu là trái tim này,
Em chuộc lại xin được em cầm cố!



[1] Dựa theo ca từ: “Tôi ngẩn ngơ tôi” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

Cảm xúc

Cái bàn
như chông chênh,
Cái chai còn phân nửa.
Cái ly nằm nghiêng ngả,
Khói thuốc lơ lãng bay.

Mảnh giấy
nắm lắt lay,
Ngòi bút nhòe nét chữ.
Bóng hình người nghệ sỹ,
Đắm chìm vào lãng du.

Đâu đó
trong giấc mơ,
Bỗng trào lên cảm xúc.
Tình yêu khơi ngòi bút,
Hạnh phúc tạo nguồn thơ.

Cuộc sống
ở quanh ta,
Biết bao điều thật giả.
Chỉ có lòng nhân nghĩa,
Gốc đạo lý con người.

Ngòi bút
đã mỉn cười,
Xuân chợt về gõ cửa.
Vần thơ thành ngọn lửa,
Nhân nghĩa hóa tâm hồn.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Con tim lỡ nhịp

Hồn thơ
anh lạc lối
Lạc vào trong tim em
Như một kẻ trốn tìm
Tình yêu và cứu rỗi.

Đôi khi
em bối rối
Là con tim ngu ngơ
Đôi khi em bơ vơ
Là con tim lỡ nhịp.

Đôi khi
em cũng biết
Anh chìm đắm trong thơ
Khi một mình suy tư
Khi con tim lỡ nhịp.

Phải chăng

Ngẩn ngơ
ánh mắt ai cười
Buồn vui trước một đôi lời nhắn tin
Phải chăng em đã kiếm tìm
Để anh bối rối để anh ngóng chờ.

Giọt buồn

Giọt buồn
lắng đọng bâng khuâng,
Như con sông nhỏ đôi dòng lãng du.
Một dòng lơ đãng cùng thơ,
Một dòng chở hạt mưa sa ái tình.
Đã rằng yêu chỉ riêng mình,
Mà sao vẫn thấy vô tình đơn côi

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Lời ru đá buồn

Kiếp trước
em vụng đường tu
Kiếp này nợ cái tương tư dối lòng
Mong manh một sợi chỉ hồng
Tuổi nào em được lấy chồng nuôi con
Tuổi nào là tuổi còn son
Tuổi nào là tuổi hoàng hôn xế chiều
Tuổi nào là tuổi biết yêu
Tuổi nào ngơ ngác chở nhiều nhớ nhung
Tuổi nào lơ đãng riêng chung
Tuổi nào hay khóc trốn cùng ưu tư
Đói lòng ngậm trái mù u                   
Nhân duyên khép lại lời ru đá buồn.


Vu vơ

Thương nhớ
chi nhiều cũng chỉ vậy thôi
Chẳng thể đổi thay chuyện đời ngang trái
Dẫu biết tình ai không trở lại

Sao cứ đợi chờ hờn giận vu vơ?

Bỗng thèm

Bỗng thèm
một tiếng ầu ơ
Đung đưa cánh võng mẹ ru thuở nào
Bỗng thèm một tiếng ca dao
Mênh mang hương lúa ùa vào tuổi thơ
Bỗng thèm ngày xửa ngày xưa
Nhẩy dây đánh đáo chơi ô quan tiền
Bỗng thèm màu tím tình yêu
Hương quê với một cánh diều trong mây
Bỗng thèm đôi má hây hây
Lung linh giọt nắng heo may ửng hồng
Bỗng thèm kiếm lá diêu bông
Sợ em ngày ấy lấy chồng phương xa
Phiêu bồng từ đó đó đến giờ
Mái đầu đã bạc ngày xưa chốn nào?


Không thể

Anh bảo rằng
hãy lấy người yêu anh
Đừng mộng tưởng đến người mình yêu nữa
Nhưng em ơi làm sao anh có thể

Lấy một người mà không phải là em?

Mông lung

Gác tay lên trán
mộng tưởng mông lung
Chuyện mình chuyện người
Chuyện đời chuyện phiếm

Tự nhiên muốn khóc
Tự nhiên muốn cười
Khô hạnh bờ môi

Nửa cười nửa khóc...

Tình em vội trốn

Lẳng lơ
giỡn ánh trăng vàng
Buông mình đón gió mơ màng suy tư
Vườn xuân mơn mởn non tơ
Nụ tình e ấp đợi chờ khát khao
Bơ vơ một dải yếm đào
Tiếng thu ngân lệ chảy vào trong đêm
Bóng khuya mờ tỏ vai mền
Bóng thơ lơi lả trước thềm xanh xao
Bóng trăng tân ngẩn mời chào
Tình em vộn trốn đi vào lãng du
Thôi thì một chút lẳng lơ

Biết đâu ai đó vu vơ kiếm tìm?

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Lặng lẽ

Ngôn từ nào
đẹp nhất trong thơ
Có phải bản tinh ca đất nước
Có vầng trăng và mắt ngọc
Môi em hồng sưởi ấm mùa đông?

Thật giản đơn
trong khoảnh khắc tình cờ
Anh chợt thấy ánh mắt em giận dữ
Là tiếng khóc trong anh lặng lẽ

Đang cầu xin nức nở dưới chân em

Cảm nắng

Làm thầy
đôi khi cũng khó
Bỗng dưng gặp cảnh trớ trêu
Khi học trò cảm nắng ngỏ “lời yêu”
Sự ngưỡng mộ - thầy hoá thần tượng.

Nhớ buổi
đầu tiên thầy váo lớp học
Học trò to nhỏ ngó nghiêng
Thật bất ngờ một cô bé đứng lên
Hỏi mấy câu vu vơ làm thầy bối rối.

Để rồi
khi soạn bài mỗi tối
Những thư tin tựa thời tiết thất thường
Có đứa nói thầy trẻ đẹp dễ thương
Đứa lại bảo thấy mình sao khờ quá.

Mùa thi
rồi cũng qua đi
Hạ cũng về và biết bao thay đổi
Thầy giáo trẻ năm nào nay bao nhiêu tuổi
Học trò “ngỏ yêu” lạc ở chốn nao?

Tự khúc

Em đi
trên con đường màu xanh
Giăng mắc những sợi mưa buồn
Nhạt nhòa một chiều thu muộn
Một chiếc nấc nhẹ rơi trên thảm cỏ

Tóc em
hững hờ cơn gió thổi qua
Lá me vàng hững hờ trên vai áo
Mùa thu đi tìm chỗ ngủ
Nơi những con tim bâng khuâng.

Em đi
trên con đường màu xanh
Tìm lại dấu hình đã mất
Chỉ sót lại giọt thu tự khúc

Rơi vào khoảng trống mênh mông.