Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau

Một xác ướp là con người đã chết hoặc động vật có bề mặt da và các cơ quan khác được bảo quản một cách ngẫu nhiên hoặc cô ý bằng hóa chất, làm lạnh sâu, làm khô hoặc trong môi trường yếm khí khiến cơ thể giữ nguyên hiện trạng.

Xác ướp có thực hay không?
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 1
Xác ướp người và các loài động vật khác nhau được tìm thấy ở tất cả các châu lục. Đó là kết quả của việc bảo tồn tự nhiên trong những điều kiện bất thường và văn hóa nhân tạo. Riêng ở Ai Cập đã có hơn một triệu xác ướp động vật được tìm thấy, phần lớn là mèo.
Một nét văn hóa ngoài Ai Cập
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 2
Ngoài những xác ướp nổi tiếng thế giới của Ai Cập cổ đại, việc cố ý ướp xác lại chính là biểu hiện của nhiều nền văn hóa cổ đại ở khu vực Nam Mỹ và Châu Á, tại những nơi có khí hậu khô ráo. Xác ướp nhân tạo cổ nhất từng được biết đến là của một đứa trẻ.Còn xác ướp tự nhiên lâu đời nhất lại là một cái đầu bị cắt rời có niên đại 6.000 năm.
Cách ướp xác của các nền văn hóa khác nhau
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 3
Phần lớn xác ướp được tìm thấy là của người Ai Cập, nhưng trên thực tế, đó chỉ là một phần của thuyền thống văn hóa trên toàn thế giới. Nhiều nhà nghiên cứu tiết lộ những bí ẩn phía việc này. Vậy chúng ta hãy cùng khám phá các nền văn hóa khác nhau thông qua việc ướp xác.
Xác ướp Châu Phi.
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 4
Ngoài các xác ướp tìm thấy ở Ai Cập, còn có một lượng lớn khác ở các nơi khác nhau trên lục địa Châu Phi. Các xác ướp này cho thấy sự pha trộn giữ việc tiến tiến hóa và ướp xác tự phát, trong số đó có những xác ướp có niên kỉ hàng ngàn năm.
Xác ướp ở Libya
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 5
Xác ướp một trẻ nhỏ được phát hiện trong cuộc thám hiểm của nhà khảo cổ Fabrizio Mori tới Libya, vào mùa đông năm 1958-1959, tại hang động tự nhiên vùng Uan Muhuggiag. Sau khi phát hiện dấu vết đáng ngờ và các bức vẽ trong hang. Người cầm đầu nhóm thám hiểm quyết định khai quật chung quanh.Họ đã đào bới cho đến tận khi tìm thấy bên cạnh những dụng cụ bằng xương động vật là một xác ướp trẻ em được bọc trong da thú và trên cổ đeo chiếc vòng làm tử vỏ trứng đà điểu.
Xác ướp tại Bảo tàng Lịch sử Kinh Châu
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 6
Những xác ướp ở Châu Á thường chỉ là do cơ duyên tình cờ mà thành. Người chết được chôn cất đúng vào chỗ có yếu tố môi trường phù hợp với điều kiện bảo quản. Đặc biệt ở khu vực sa mạc thuộc lòng chảo Tarim và Iran. Khi các xác này bị đào lên khỏi mộ, tiếp xúc với khí hậu ẩm ướt của Châu Á, chúng thường nhanh chóng bị phân hủy.
Xác ướp “Quý bà Trung Hoa”
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 7
Một phiên bản xác ướp của một phụ nữ Trung Quốc cổ vẫn còn được bảo quản nguyên vẹn đến tận hôm nay mặc dù được chôn ở chỗ có môi trường không thuận lợi cho việc hình thành xác ướp vùng Xin Zhui. Xác này có tên là quý bà Dai, bà được phát hiện đầu năm 1970 ở địa điểm khảo cổ học Mawangdui, Changsha. Bà là vợ của Hầu tước Dai triều đại nhà Hán, người cũng được chôn cùng với bà.
Ướp xác ở Iran
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 8
Trong năm 2012, ít nhất 8 xác ướp người còn nguyên vẹn đã được tìm thấy ở khu mỏ muối Douzlakh tại Chehr Abad, tây bắc Iran. Do được bảo quản bởi muối, các xác này được gọi chung là “Người muối”. Năm 2008, qua phương pháp thử nghiệm Carbon-14, 3 trong số xác này có niên đại vào khoảng 400 năm trước công nguyên. Sau đó, dùng phương pháp đồng vị xác định được các xác còn lại cũng có cùng niên địa tương đương. Tuy nhiên trong những vùng cách xa khu mỏ muối, cũng tìm thấy một số xác ướp khác.
Xác ướp người Siberi
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 9
Cách ướp xác ở Siberi cũng là một khám phá rất thú vị. Năm 1993, một nhóm khảo cổ học người Nga do Tiến sĩ Natalia Polosmak dẫn đầu đã phát hiện xác một phụ nữ Siberi thời đại Băng hà Maiden, thuộc chủng tộc Scytho-Siberian, trên cao nguyên Ukok ở dãy núi Altay gần với biên giới Mông Cổ. Xác được bảo quản vì đông lạnh do điều kiện khí hậu khắc nghiệt của vùng thảo nguyên Siberi.
Xác ướp ở Châu Âu.
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 10
Lục địa châu Âu lại phản ánh hình ảnh sự đa dạng về xác ướp. Ở đây có cả hai loại xác ướp: tự nhiên và nhân tạo. Các xác ướp được bảo quản tốt nhất là ở các vùng đầm lầy phân bố trên tòa lục địa. Các tu sĩ Capuchin, những người đã sống ở những khu vực này đa để lại hàng trăm xác ướp nhân tạo, cung cấp cho chúng ta cái nhìn sâu sắc về phong tục, văn hóa của người dân các thời kì khác nhau.
Xác ướp ở Bắc Mỹ
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 11
Những xác ướp ở Bắc Mỹ lại thường chìm ngập trong các tranh cãi vì phần lớn các xác có liên quan tới nền văn hóa bản địa tôn sùng sự tồn tại vĩnh hằng. Trong khi các xác này là nguồn cung cấp rất nhiều tư liệu lịch sử có ý nghĩa, thì các quan niệm theo truyền thống văn hóa bản địa lại yêu cầu phải trả các xác này lai nơi yên nghỉ ban đầu. Mâu thuẫn này đã khiến Hội đồng người Mỹ bản địa kêu gọi can thiệp pháp luật khiến hầu hết các bảo tàng hiện đang giữ các xác ướp phải không được trưng bày cho người xem.
Xác ướp người Chinchorro
Bí ẩn đằng sau việc ướp xác của các nền văn hóa khác nhau - Ảnh 12
Những xác ướp Chinchorro là những xác ướp nhân tạo cổ xưa nhất được tìm thấy. Bắt đầu từ thiên niên kỷ thứ 5 trước Công nguyên kéo dài suốt khoảng 3.500 năm. Tất cả các thi hài được đem đi chôn đều được chuẩn bị kĩ càng cho việc ướp xác. Các thi thể được chuẩn bị cẩn thận, bắt đầu bằng cách cắt bỏ cơ quan nội tạng, sau đó đem phơi khô trong khí hậu khô nóng của vùng sa mạc Atacama. Phần lớn các xác ướp Chinchorro đều do các nghệ nhân có tay nghề cao đảm nhiệm đảm bảo các xác đều được bảo quản tốt. Mặc du vậy, ý nghĩa của việc làm này vẫn còn đang được các nhà nghiên cứu tranh cãi.
  • Nguyễn Mai (Theo Speaking Tree)

Thứ Tư, ngày 10 tháng 12 năm 2014

Việt Nam, thiên đường của các... giảng viên?

Trên nhiều lĩnh vực, chúng ta có thể kể ra những sáng kiến thành công đáng được khích lệ. Nhưng trước hết chúng ta cần đối diện với hiện thực bằng tâm trí và cái nhìn rộng mở, suy xét kỹ lưỡng trước khi đưa ra những nhận xét “trái với cảm nhận chung của xã hội”.

Gần đây, tôi đọc trên Vietnamnet một bài báo đăng ngày 3/11 1 đề cập sự phát triển nhanh chóng của giáo dục đại học Việt Nam, khởi đầu từ khi mở cửa một số đại học tư vào năm 1989 và khẳng định rằng hiện nay giảng viên “giỏi” ở Việt Nam có khả năng kiếm được thu nhập nhiều tới mức cho phép mức sống của họ cao hơn nhiều đồng nghiệp ở một số nước phát triển. Bài báo để lại ấn tượng rằng các giảng viên đại học “giỏi”, dù cho nội hàm của khái niệm này có là thế nào đi chăng nữa, đang có mức sống tốt, và vấn đề lương thấp của giới học thuật ngày nay đã thành chuyện quá khứ. Họ cho đây là dấu hiệu của sự tiến bộ và khẳng định nạn chảy máu chất xám từng rất trầm trọng trong thập niên chín mươi, nay có nhiều tín hiệu khả quan theo chiều ngược lại.
giảng viên, thu nhập, Việt Nam
Ảnh: Văn Chung
Thật tuyệt vời phải không? Chúng ta bây giờ đã có thể yên tâm và thoải mái. Những lo phiền trước kia nay không còn nữa, và phát biểu gần đây của Bộ trưởng Bộ KH&CN cũng trở nên lạc hậu: “Chừng nào chúng ta chưa quan tâm đến cuộc sống, thu nhập của những người làm khoa học, chưa mạnh dạn thay đổi nếp quản lý theo cơ chế cũ thì chừng đó chúng ta chưa thể có được sự phát triển đột biến trong KH&CN."2
Có lẽ các bạn bè của tôi là những người chưa đủ “giỏi” hoặc tôi đang sống nhầm chỗ nên chỉ biết những giáo sư, giảng viên, nghiên cứu viên, và sinh viên, mà vấn đề nghiêm trọng của họ là thu nhập thấp, không đủ để họ có thể dành toàn bộ thời gian và tâm sức cho công việc của mình. Họ phải dạy số giờ nhiều gấp đôi thời lượng mà một giảng viên thông thường có thể dạy một cách có chất lượng. Họ buộc phải bỏ thời gian vào những hoạt động kiếm thêm thu nhập gây ảnh hưởng tới nhiệm vụ giảng dạy và nghiên cứu. Tôi được biết có rất nhiều sinh viên ra nước ngoài du học rồi không trở về vì không tìm thấy cơ hội việc làm đủ sức hấp dẫn ở trong nước.
Thông điệp mà bài báo đưa ra hoàn toàn trái ngược với thực tế. Thấy cây mà không thấy rừng, bài báo che đi sự thật bằng cách nhấn mạnh vào một số ví dụ thiếu tính đại diện cho tình hình chung ở Việt Nam. Tôi cảm thấy đưa ra một thông điệp như vậy là thiếu trách nhiệm, trong bối cảnh cải thiện chất lượng giáo dục đại học đang là vấn đề hết sức cấp bách mặc dù giáo dục đại học ở Việt Nam có một số điểm sáng mà bài báo đã nêu.
Thứ nhất, các đại học tư có lẽ đã thành công trong đào tạo những ngành như quản trị doanh nghiệp, tiếp thị, ngân hàng, quản lý, và những lĩnh vực tương tự khác mà lâu nay được coi là thời thượng không chỉ ở Việt Nam mà cả khắp nơi trên thế giới. Ngoài ra, các trường tư cũng đóng vai trò tích cực như là những trường nghề trong việc đào tạo các kỹ thuật viên. Nhưng nhìn chung, họ không thể thay thế vai trò của các đại học công lập trong đào tạo các ngành khoa học tự nhiên, xã hội và nhân văn, y dược - những lĩnh vực được coi là sân chơi của trường công. Chỗ đứng nào nên dành cho các đại học tư là một vấn đề xã hội liên quan đến những câu hỏi quan trọng như đem lại cơ hội bình đẳng cho sinh viên, mức học phí, tuyển chọn giảng viên, giá trị bằng cấp, số lượng sinh viên được đào tạo trong các ngành khác nhau, đặc biệt là trong nhóm ngành dịch vụ, v.v. Tôi không phải là chuyên gia để bàn về những vấn đề trên, nhưng rõ ràng chúng ta sẽ phải trả lời các câu hỏi này khi phân tích nghiêm túc vai trò và thành công của các đại học tư trước khi bàn về thu nhập của giảng viên tại những trường này.
Thứ hai là về các trung tâm xuất sắc, đây là một sáng kiến đáng khích lệ ở khía cạnh chúng có thể trở thành những hạt giống cho sự tiến bộ trong tương lai và những giá trị của chúng có thể được nhân rộng. Việc Đại học Quốc gia TP HCM thành lập một đại học quốc tế rõ ràng là bước đi đúng hướng mà Hà Nội và các địa phương khác nên làm theo. Nhưng chúng ta cần xem xét kỹ những kinh nghiệm từ mô hình này để có thể triển khai các sáng kiến tương tự trong tương lai một cách hiệu quả nhất.
Các đại học được coi là xuất sắc, gồm một số trường liên kết với Đức, Pháp (Đại học KH&CN Hà Nội), hay về sau là với Nhật Bản và Mỹ, là những sáng kiến đáng trân trọng. Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để đánh giá thành tựu của những trường này bởi chúng chỉ mới được thành lập chưa lâu. Những đại học này đang phải đối diện với không ít thách thức không dễ vượt qua. Chẳng hạn, chúng đang bị xem là được ưu đãi không công bằng, khi được phép cấp bằng cử nhân chỉ sau ba năm đào tạo thay vì bốn hoặc năm năm như với ba trường đại học lớn về khoa học khác ở Hà Nội, và có khả năng được cấp bằng tiến sỹ mà không phải thực hiện nhiều bước như quy định hiện hành đối với các trường khác ở Việt Nam. Quan trọng hơn, các trường này cần phải tuyển dụng cán bộ người Việt không chỉ trong các phòng ban quản lý hành chính và hậu cần mà cả trong đội ngũ cán bộ giảng dạy và nghiên cứu. Hiện nay, Đại học KH&CN Hà Nội (USTH) không hề có giảng viên cơ hữu, chỉ có giảng viên tạm thời và đa số giảng viên có quốc tịch Pháp. Các giảng viên tạm thời người Việt được trả khoảng 30 USD/giờ, cao hơn đáng kể so với mức trả ở các đại học công lập Việt Nam, nhưng họ chỉ thường dạy một môn học mỗi năm, tương đương 30 giờ dạy, tức là thu nhập dưới 1.000 USD/năm, thấp hơn nhiều so với số liệu rất cao mà bài báo nêu trên đưa ra.
Chúng ta nên trả lương giảng viên ra sao là một vấn đề quan trọng. Nó đặt ra vấn đề về chất lượng giảng viên. Rõ ràng chúng ta nên trả lương cho những người dành thời gian ở nhà chuẩn bị giáo án - điều mà các giảng viên tốt thường làm - cao hơn so với những người đơn thuần chỉ đọc cho sinh viên chép những nội dung sẵn có trong sách giáo khoa. (hiện nay với những người dành thời gian ở nhà chuẩn bị giáo án, mức lương 30 USD/giờ tương đương với 15 USD/giờ dạy trên lớp, là con số chấp nhận được). Bên cạnh đó, cũng nên quan tâm tới cách thức đánh giá chất lượng giảng viên, hay vấn đề cấp bằng “habilitation” 3 như thông lệ chung ở nhiều nước trên thế giới.
Điều rất đáng quan tâm là phần nhiều thu nhập của các giảng viên được dẫn chứng trong bài báo đến từ các đề tài nghiên cứu, có thể từ Quỹ NAFOSTED hoặc các nguồn tài trợ dồi dào hơn. Các chính sách này đáng được hoan nghênh, là nhân tố quan trọng cho tiến bộ về giảng dạy và nghiên cứu ở Việt Nam. Nhưng như chúng ta đã biết, chúng cũng có thể mang lại những tác động tiêu cực, ví dụ như khuyến khích các nhà khoa học đề xuất nhiều dự án tốn kém, gây lãng phí, hoặc khuyến khích họ đăng ký tên mình trên thật nhiều đề tài, dự án. Chúng ta lẽ ra nên hướng tới hình mẫu những vị giáo sư đã có đủ thu nhập từ lương của họ để dành hết thời gian và tâm sức cho nghiên cứu và giảng dạy, thay vì trở thành một người chuyên làm ăn và “giỏi” thu vén lợi ích riêng từ cơ chế, chính sách của nhà nước.
Cải thiện chất lượng đại học trong nước là một vấn đề quan trọng và dài hạn, và là một thách thức lớn. Nó cần sự quan tâm nghiêm túc từ những người có trách nhiệm để có thể đào tạo được một thế hệ người lao động mới có đủ năng lực trong mọi lĩnh vực mà đất nước đang cần để phát triển: những kỹ sư có khả năng vận hành nhà máy điện nguyên tử, thiết kế và chế tạo các thiết bị điện tử hiện đại; những kiến trúc sư có khả năng thiết kế môi trường đô thị cho tương lai; những bác sỹ phục vụ cho hạ tầng y tế thiết yếu của đất nước; những nhà khoa học có năng lực hiện đại hóa nông nghiệp và bảo vệ môi trường, v.v.
Trên nhiều lĩnh vực, chúng ta có thể kể ra những thành công đáng được khích lệ. Nhưng trước hết chúng ta cần đối diện với hiện thực bằng tâm trí và cái nhìn rộng mở, suy xét kỹ lưỡng trước khi đưa ra những nhận xét “trái với nhận thức chung của xã hội” như cách viết của các tác giả bài báo. Chúng ta cần đánh giá sự tiến bộ dựa trên kết quả thu được. Hãy bỏ đi thói quen dành quá nhiều thời gian cho những bảng xếp hạng như Pisa, Thượng Hải, hay các nghiên cứu cùng loại với nghiên cứu của FPT được sử dụng trong bài báo, hoặc cố tình làm lệch lạc ý nghĩa thực chất của chúng. Chúng ta có những nhiệm vụ quan trọng hơn trước mắt để làm, và có những cách hiệu quả hơn để sử dụng chất xám và thời gian của mình.
Phạm Trần Lê dịch (Theo Tia sáng)
Tác giả: Pierre Darriulat

Thứ Ba, ngày 09 tháng 12 năm 2014

Người đóng Chí Phèo "kinh điển" nhất VN bây giờ ra sao?

NSƯT Bùi Cường không chỉ là 1 diễn viên mà còn là 1 đạo diễn tài năng.

Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao?
Sinh ra ở Thường Tín nhưng từ nhỏ Bùi Cường đã cùng gia đình sống ở phố Hàng Cháo, Hà Nội. Vốn rất yêu văn nghệ, tuy nhiên Bùi Cường không đến với điện ảnh ngay từ đầu mà theo học trung cấp điện và làm việc ở xí nghiệp Điện cơ Thống nhất.
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao?
Ông thường xuyên tham gia đội kịch của thành phố và đóng góp nhiều cho thành công của đội. Năm 1973, ông trúng tuyển vào lớp diễn viên điện ảnh khoá 2 và từ đó bắt đầu đi vào con đường điện ảnh.
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao? 
Ông từng diễn thành công rất nhiều vai như: Năm Hòa trong Biệt động Sài Gòn, tiểu đội trưởng Quang trong Không có đường chân trời, Trần Quân trong Kẻ giết người... Song, nhắc tới Bùi Cường, khán giả chỉ nghĩ tới Chí Phèo trong Làng Vũ Đại ngày ấy.
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao? 
Ông chia sẻ một vài kỷ niệm vui sau khi thành công vang dội với vai Chí Phèo: "Một lần tôi đang ngồi uống bia thì thấy có ông kia vác gạch tới ném mình. Lần khác cũng vui vui, khi tôi vừa kéo ghế ngồi thì một anh say tiến lại phía tôi nói rằng: “Này tôi nói cho ông biết, Chí Phèo không phải của riêng ông đâu nhá. Ông nhìn tôi đây này.”
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao? 
Khi được hỏi ông có buồn không khi những vai diễn khác không kém thành công nhưng lại bị vai Chí Phèo làm cho lu mờ, ông vui vẻ đáp: "Tôi nghĩ đó là cái duyên, cái may của mình khi có được một vai diễn tốt được nhiều người nhớ đến như vậy. Đến bây giờ vẫn có nhiều khán giả muốn gặp tôi để coi ông Chí Phèo ngoài đời ra sao."
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao?
Sau mười lăm năm gắn bó với nghiệp diễn viên, niềm say mê điện ảnh đã dẫn anh đến với nghề đạo diễn. Bộ phim đầu tay của ông mang tên Người hùng râu quặp. Trong phim này, Minh Vượng lần đầu tiên diễn xuất trong phim hài.
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao?
Tính cho đến nay, Bùi Cường đã làm đạo diễn khoảng 80 tập phim truyền hình. Đặc biệt, bộ phim truyền hình dài 29 tập mang tên Ông tướng tình báo và hai bà vợ đã được huy chương vàng LHP truyền hình toàn quốc.
Nguoi dong Chi Pheo "kinh dien" nhat VN bay gio ra sao? 
Không trắc trở, bấp bênh về đường tình duyên như vai diễn "kinh điển" Chí Phèo, Bùi Cường có cuộc sống gia đình khá viên mãn, hạnh phúc. Ông xây dựng gia đình năm 1977, hạnh phúc gia đình ông khiến nhiều người phải ghen tị.
  • VietBao.vn (Theo VietNamNet)

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 12 năm 2014

Thú ăn uống khác người của các lãnh đạo thế giới

(NLĐO) –Cựu Chủ tịch Romania Nicolae Ceausescu hầm gà còn nguyên chân, lông, mỏ…, còn Quốc trưởng Đức Adolf Hitler sử dụng thuốc chữa đầy bụng chiết xuất từ… phân người. Những thú ăn uống này tuy kinh dị nhưng đều có thật.
Phần lớn các nhà lãnh đạo "khét tiếng" thế giới đều có sở thích ăn uống kỳ lạ. Ông Nicolae Ceausescu, chủ tịch Romania từ năm 1974 - 1989, từng khiến Tổng thống Nam Tư (cũ) Josip Broz Tito bị sốc nặng vì chỉ uống nước ép rau quả trong bữa ăn của hai người, trái ngược với ông Tito thích một miếng mỡ lợn hâm nóng.
Còn lúc ở nhà, ông Ceausescu có thói quen hầm gà để nguyên con, giữ lại tất cả các bộ phận từ chân, lông cho tới mỏ….

Chủ tịch Romania Nicolae Ceausescu. Ảnh: REX FEATURES
Chủ tịch Romania Nicolae Ceausescu. Ảnh: REX FEATURES

Mỗi lần đi đâu đó, ông Ceausescu đều mang theo một sĩ quan an ninh cao cấp, đồng thời là nhà hóa học cùng một phòng thí nghiệm di động để kiểm tra thực phẩm tại những nơi ông đi qua, đảm bảo chúng không chứa chất độc hại.
Ceausescu được biết đến như một nhà lãnh đạo sùng bái chủ nghĩa cá nhân, độc đoán, ít cởi mở với nước ngoài. Ông bị bắn chết sau một cuộc đảo chính quân sự vào tháng 12-1989.
Đối với trường hợp của cựu lãnh đạo Cộng hòa Trung Phi Jean Bedel Bokassa, lãnh đạo Uganda Idi Amin hoặc lãnh đạo Equatorial Guinea Francisco Nguema, ít ai ngờ họ có sở thích ghê rợn là thưởng thức bữa ăn trên xác chết nhồi cơm.
Một đầu bếp cũ của ông Bokassa, tổng thống Trung Phi từ năm 1966 - 1976, tường thuật lại nhà lãnh đạo này ra lệnh cho ông chuẩn bị món “đặc sản” kể trên để làm thức ăn, khiến cho ông hoảng hồn tới mức không thể nhớ rõ thi thể đó là đàn ông hay đàn bà.

Adolf Hitler dùng bữa với vợ là Eva Braun. Ảnh: AP
Adolf Hitler dùng bữa với vợ là Eva Braun. Ảnh: AP

Một số nhân vật nổi cộm khác có thể kể đến vì thú ăn uống khác người, đó là Quốc trưởng Đức Adolf Hitler và Thủ tướng Ý Benito Mussolini. Nguyên nhân là cả 2 người đều mắc bệnh liên quan đến hệ tiêu hóa nên phải sử dụng khẩu phần ăn đặc biệt.
Chứng đầy bụng kinh niên khiến Hitler phải ăn chay, chủ yếu là rau quả, suốt thời kỳ Thế chiến thứ II. Ông ta “liều mình” sử dụng 28 loại thuốc khác nhau do một “lang băm” điều chế với hy vọng chữa trị dứt điểm căn bệnh khó chịu, trong đó có một loại thuốc được chiết xuất từ… phân của những người nông dân Bulgaria.
Trước mỗi bữa ăn của Hitler khoảng 45 phút, có một nhóm 15 phụ nữ thay phiên nhau nếm thử thức ăn cho trùm phát xít, bởi lúc bấy giờ đang rộ lên tin đồn người Anh muốn đầu độc Hitler. Có một lần, Hitler tổ chức một bữa ăn trong một lò giết mổ kiểu Ukraine khiến những người tham dự nuốt không nổi khẩu phần ăn của mình.
Trong khi đó, Thủ tướng Mussolini được bác sĩ chẩn đoán mắc chứng táo bón, phải kiêng khem nhiều thứ.
Một nhà lãnh đạo chuyên quyền khác đến từ Bồ Đào Nha, ông Antonino de Oliveira Salazar, cai trị đất nước từ năm 1932 đến năm 1974, lại yêu thích hương vị cá mòi bởi nó nhắc ông nhớ về tuổi thơ nghèo khó của mình. Salazar kể ông và những người anh chị em từng chia nhau một con cá mòi duy nhất vì cuộc sống thiếu thốn, bữa ăn nhiều lúc chưa đủ lót dạ.
  • P.Nghĩa (Theo BBC)

Tượng đài không phải lúc nào cũng... bồng súng

“Hầu hết tượng đài của Việt Nam đều na ná giống nhau, không sáng tạo, gần gũi nên người dân không hào hứng ngắm”.
Theo đề xuất của Viện Quy hoạch Đô thị và Nông thôn Quốc gia, mỗi thị trấn của Thủ đô Hà Nội cần xây dựng 1 tượng đài. Kinh phí thực hiện mỗi tượng đài ít nhất từ 20 tỷ đồng trở lên.
Xung quanh vấn đề này, chúng tôi có cuộc trao đổi với Phó Giáo sư-Tiến sỹ Nguyễn Văn Huy, nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam.
 - 1
Phó Giáo sư-Tiến sỹ Nguyễn Văn Huy, nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam
Thưa ông, vừa qua Viện Quy hoạch Đô thị và Nông thôn Quốc gia đề xuất, mỗi thị trấn của Thủ đô cần xây dựng một tượng đài trong đó kinh phí mỗi tượng đài ít nhất 20 tỷ đồng. Là một nhà nghiên cứu về tượng đài, bảo tàng, ông đánh giá như thế nào về đề xuất này?
Tượng đài, nhóm tượng là một nét văn hóa ở các nước Âu, Mỹ nhưng ở ta những nhà làm tượng đều theo xu hướng làm lớn, tốn rất nhiều tiền, chọn không gian lớn, địa điểm đẹp để làm bức tượng với nền cao như quả núi.
Tượng đài ở Việt Nam to, hoành tráng đến nỗi những người ở dưới nhìn lên cảm thấy mình quá nhỏ bé. Những tượng đài như thế thường thiếu sự gần gũi với cộng đồng, và người dân sở tại. Nhiều khi người ta nhìn tượng đài lại cảm thấy xa cách.
Người ngắm tượng đài ở Việt Nam chỉ nhìn xa xa như các biểu tượng. Tượng đài có khi lại ở trên núi, ngắm từ xa. Tượng đài không thật sự sống, ít gắn với cộng đồng.
Trên thế giới, trong các thành phố người ta chú trọng đến tượng, vườn tượng. Tượng, vườn tượng gắn liền với đời sống. Nó thân thiện với người dân.
 - 2
Tượng dài ở cổng Fort, Quebec, Canada
Chẳng hạn bức tượng nằm ở công viên, nằm trên đồi, nó nhỏ bé, người dân có thể ngồi ghế nghỉ ngơi, ngắm nhìn.
Hơn nữa, ở các nước trên thế giới, tượng không phải chỉ chủ đề chiến đấu, giải phóng dân tộc mà còn thể hiện những vấn đề xã hội, văn hóa, tinh thần.
Có quốc gia làm tượng để nói về quyền phụ nữ. Quyền phụ nữ được ghi trong hiến pháp được coi là sự kiện của xã hội thì được quốc gia đó được làm tượng chứ không nhất thiết lúc nào tượng cũng mang hình ảnh phải bồng súng, bắn tên lửa.
Trên thế giới, có nhiều chủ đề khác nhau được lấy làm tượng. Chẳng hạn, trong công viên chỉ là những tượng đài nhỏ, có thể nằm trên lối đi nhưng lại là những tác phẩm nghệ thuật.
Ở ta cứ nghĩ tượng đài lúc nào cũng phải hoành tráng, vị trí, không gian ở ngã ba, ngã tư nhưng ở Mỹ tượng đài đặt trong công viên là những người lính rất nhỏ chứ không nhất thiết phải làm tượng đài to hoặc chiếm cả một quả đồi cao tách biệt cuộc sống cư dân.
Có ý kiến cho rằng, nhiều nơi làm tượng đài chẳng có ai ngắm, tượng đài xấu, hay hỏng nên người dân không hào hứng? Ông nghĩ sao về ý kiến này?
 - 3
Ở các nước trên thế giới, tượng không phải chỉ chủ đề chiến đấu, giải phóng dân tộc mà còn thể hiện những vấn đề xã hội, văn hóa, tinh thần
Làm tượng đài hay hỏng vì làm quá hoành tráng. Họ nghĩ làm hoành tráng mới xứng đáng. Tuy nhiên, nó không gần gũi, nhiều khi quá sức với cả người làm.
Tại Việt Nam, làm tượng đài đa phần chỉ nghĩ đến câu chuyện những người anh hùng. Dù đề tài này rất quan trọng nhưng đó không phải là duy nhất cho tượng.
Tượng đài cũng giống như văn học nghệ thuật, nó có rất nhiều các chủ đề khác nhau, đề tài khác nhau, tùy anh xây dựng. Chúng ta có thể có tượng đài liên quan đến mặt xã hội. Ví dụ tượng đài về tuyên ngôn độc lập hoặc tượng đài liên quan đến bước tiến của xã hội như bước ngoặt nào mở ra thời kỳ đổi mới, hội nhập.
Bây giờ, tôi thấy chẳng có tượng đài nào nói về chủ đề đổi mới hay chấm dứt tư duy về bao cấp, tư duy về thời kỳ không phát triển kinh tế thị trường sang phát triển kinh tế thị trường.Vậy thì tại sao ta không có tượng đài nói về sự thay đổi của xã hội, chuyển đổi của xã hội, của văn hóa.
Ở các quận huyện ở Hà Nội nên phát triển thêm nhóm tượng như: vườn tượng nhỏ, phù hợp, nằm trong môi trường sinh hoạt, sinh sống, công viên  của người dân địa phương. Điều này còn hơn tạo ra tượng đài lớn ở cổng các quận, huyện hoặc ở các vị trí ở ngã ba trung tâm mà chúng ta vẫn làm.
Mục đích làm tượng đài phải gắn với cư dân sở tại, thiết thực chứ người dân không phải đứng xa chiêm ngưỡng. Đặc biệt, làm tượng sao cho không cần hoành tráng về kích thước mà nó vẫn gần gũi, đi vào lòng người .
Vậy ông nghĩ sao khi Việt Nam làm tượng đài vẫn theo một quy định bất thành văn “tượng đài phải theo chủ đề danh nhân, chiến tranh, người anh hùng"?
Đấy là tư duy cũ, chủ đề cũ. Họ đề xuất làm tượng đài như thế rất dễ được duyệt bởi đề tài mang tính chất kinh điển. Cần phải thay đổi cách nghĩ, cách làm tượng đài. Làm tượng đài nên suy nghĩ  cả đến chủ đề văn hóa, dân sinh. Chủ đề chiến tranh, anh hùng cũng nên có nhưng phải làm hay, làm sao cho người dân sở tại tâm phục, khẩu phục.
Ông là người làm bảo tàng, thành công của bảo tàng không phải chỉ là hiện vật. Vậy theo ông, làm tượng đài có cần hoành tráng, chọn chỗ đẹp?
Đa phần tượng đài hoành tráng theo kiểu kích thước lớn không đi vào lòng người, không tạo cảm giác thân thiện. Nếu ta làm vườn tượng nho nhỏ, nó gần gũi với cộng đồng thì hiệu quả xã hội sẽ rất mạnh. Tượng đài ở Việt Nam hiện nay lại còn gắn với tâm linh, yểm tâm mà các nước thì không đâu làm thế nên chỉ nghĩ đến mục đích để thắp hương và dâng hoa tưởng niệm trong ngày lễ kỷ niệm.
Tôi thích tượng đài, vườn tượng nhỏ (có thể chỉ có 1 người hoặc một nhóm người) nói về sự kiện xã hội khác nhau. Tôi thấy hầu hết tượng đài của chúng ta đều na ná giống nhau không có sự sáng tạo, gần gũi, có sức thu hút buộc người ta đi thăm nó, say mê với nó.
Vậy nếu dự án này thông qua, làm thế nào để có được các tượng đài đẹp khiến người dân thích thú ngắm thay vì bị ép xem?
Có nhiều cách làm tượng đài, nhưng phải đa dạng hóa cách làm đó. Chúng ta làm nhiều dạng tượng đài khác nhau, làm nhiều nơi khác nhau. Phát triển tượng đài tại nơi công viên, đường phố, khuôn viên nghỉ ngơi nhỏ trong các khu dân cư, tạo ra điểm nghỉ ngơi gắn với vườn tượng.
Câu chuyện tượng đài theo tôi chủ yếu là làm sao gần gũi, gắn bó với cộng đồng, với cuộc sống của người dân. Theo tôi, không nên làm tượng đài kích thước to quá vì vừa không hiệu quả, vừa tốn tiền.
Muốn làm được như thế đòi hỏi phải quy hoạch không gian phù hợp, những người làm tượng đài phải thay đổi tư duy, trước hết nghĩ đến cộng đồng và người dân sở tại.
Xin trân trọng cảm ơn ông!
Theo Diệu Thu (Dân Việt)

Thứ Hai, ngày 01 tháng 12 năm 2014

Làng khỏa thân ở Anh

Dân trí Nhìn bên ngoài, ngôi làng Spielplatz tại hạt Hertfordshire, nước Anh, cũng giống như bao ngôi làng khác ở vùng ngoại ô London, nhưng có một điều rất đặc biệt, đó là cư dân ở đây không bao giờ mặc quần áo.

Đã 85 năm nay, người dân trong làng Spielplatz luôn để mình trần.
Đã 85 năm nay, người dân trong làng Spielplatz luôn để mình trần.
Đây được coi là cộng đồng khỏa thân lâu đời nhất nước Anh. Sau 85 năm "ăn mặc" theo kiểu kỳ lạ này, họ sẽ lần đầu tiên công khai câu chuyện của mình trước công chúng trong một bộ phim tài liệu trên kênh truyền hình More4 của Anh vào ngày 11/12 tới. Người dân làng Spielplatz luôn khỏa thân trong mọi hoạt động, dù là đi bơi, cắt cỏ trong vườn, rửa xe hay đi quán bar...Tuy đã tồn tại cách đây 85 năm, nhưng ít người biết đến cộng đồng khỏa thân Spielplatz.
Bà Iseult Richardson, 82 tuổi, người đã gắn bó với ngôi làng gần cả cuộc đời, cho hay: “Mọi người không nên quá nhạc nhiên khi xem bộ phim sắp phát sóng. Không có sự khác biệt nào giữa chúng tôi và những người khác. Chúng tôi có cuộc sống bình thường và cảm thấy may mắn khi được sống tại ngôi làng Spielplatz thân yêu.”
“Chúng tôi có người đưa sữa, người đưa thư, đưa báo đến tận nhà và cũng giao dịch với các thương nhân. Ban đầu, họ có vẻ bối rối khi nhìn thấy chúng tôi nhưng dần dần họ cũng quen và mọi việc diễn ra hoàn toàn bình thường,” bà Richardson nói.
Một phụ nữ làng Spielplatz đang rửa xe.
Một phụ nữ làng Spielplatz đang rửa xe.
Ngôi làng được ông Charles Macaskie, cha của bà Iseult, thành lập vào năm 1929. Ngôi làng hiện là nơi cư trú của 34 hộ dân sống trong các căn nhà gỗ một tầng. Ngoài ra, tại đây cũng có 24 căn nhà khác dành cho du khách thuê vào dịp nghỉ hè. Trung tâm của ngôi làng là một câu lạc bộ, nơi người dân có thể tới để tham gia các hoạt động vui chơi giải trí như nhảy múa, hát karaoke và thi đấu...
Ngôi làng hoạt động giống như một câu lạc bộ và bất kỳ ai muốn mua một ngôi nhà gỗ có giá trung bình khoảng 85.000 bảng Anh đều phải được chính quyền thông qua. Khách hàng được chấp nhận thường là những người đã đến ngôi làng nhiều lần và có hiểu biết nhất định về nơi đây. Đặc biệt là  họ sẵn sàng khỏa thân theo truyền thống của làng.
Theo bà Richardson, việc mua bán nhà tại làng Spielplatz cũng giống như những nơi khác. Có người bán nhà khi họ nghỉ hưu và muốn tìm một nơi khác để thay đổi không khí. Gần đây, một cặp vợ chồng đã đến mua nhà, sau đó, họ đã xin phép chính quyền địa phương sửa nhà theo ý họ.
Người dân làng Spielplatz rất hạnh phúc với cuộc sống của họ
Người dân làng Spielplatz rất hạnh phúc với cuộc sống của họ.
Bà Tina Yates, 64, tuổi, cho biết, người dân trong làng đang tranh luận về việc có nên buộc du khách phải khỏa thân khi đến thăm những hộ gia đình trong ngôi làng hay không. Những người theo chủ nghĩa khỏa thân bảo thủ muốn khách cũng phải cởi đồ khi thăm làng, còn những ôn hòa hơn thì muốn để khách mặc đồ theo ý họ muốn.
Ông Vic Lightfoot, 68 tuổi, người đã kết hôn hai lần và có ba con, cũng đang gặp khó khăn khi thuyết phục bạn gái của mình và cô con gái của vợ cũ về việc khỏa thân khi đến ngôi làng Spielplatz.
Ông Lightfoot thậm chí đã phải đuổi con gái của mình ra khỏi buổi lễ trong làng vì cô không chịu cởi đồ. “Thật không thể chấp nhận bất kỳ ai vào ngôi làng mà vẫn khư khư giữ bộ quần áo trên mình. Những người khỏa thân như chúng tôi cảm thấy không thoải mới trước những người không chịu cởi đồ,” ông giải thích.

Minh Việt
Theo Mirror

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

Cặp vợ chồng sống chung với chuột "khổng lồ" suốt 5 năm

Cặp vợ chồng người Cuba chọn nuôi chuột hoang khổng lồ như thú cưng trong nhà. Họ ôm hôn, bón rượu và cho những chú chuột khổng lồ đi dạo,...như thực hiện sứ mệnh bảo vệ loài động vật vốn có bản tính hung hăng này.

Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 1
Cặp vợ chồng bà Ana Pedraza và ông Rafael Lopez , cách đây 5 năm bắt đầu nuôi chuột hutia khi họ tìm thấy một con chuột hutia cái bên ven đường. Và bây giờ họ có hơn 6 con chuột  hutia..
Không giống loài chuột thường thấy, chuột hutia sở hữu chiều dài cơ thể khoảng nửa mét và cân nặng tương đương một con chó, chúng sở hữu chiếc đuôi dài cùng bộ răng sắc nhọn khiếp sợ.
Được biết, hiện nay, nhiều loài động vật trên những hòn đảo Carrybean đang có nguy cơ bị tuyệt chủng vì nạn săn bắt làm thực phẩm.
Bà Ana cho biết, chuột hutia tuy hung dữ nhưng chúng là loài động vật quý hiếm, tò mò và rất thông minh.
Những hình ảnh thường ngày của cặp vợ chồng yêu động vật cùng thú cưng chuột hutia:
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 2
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 3
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 4
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 5
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 6
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 7
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 8
Hình ảnh Cặp vợ chồng sống chung với chuột khổng lồ suốt 5 năm số 9
Theo Dã Quỳ (Dailymail)
Nguồn : Người đưa tin

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

Bức xúc với quà tặng ‘Nhặt xương cho thầy’ trên VTV

 Chương trình Quà tặng cuộc sống của VTV3 tối 19/11 phát câu chuyện "Nhặt xương cho thầy" khiến nhiều nhà giáo bức xúc cho rằng hình ảnh người thầy méo mó.
Tối 19/11, VTV3 phát sóng chương trình Quà tặng cuộc sống với câu chuyện "Nhặt xương cho thầy".
Đoạn phim sau khi được phát sóng đã nhận được hàng trăm bình luận và chia sẻ trên mạng xã hội Facebook. Các ý kiến đều tỏ ra bất bình với đoạn phim mang ý nghĩa “quà tặng cuộc sống” này, đặc biệt là các thầy cô.
Chuyện kể về một gia đình muốn kiếm thầy dạy tư cho con nên đã mời một thầy giáo đến nhà, đãi cơm thịnh soạn. Vì giữ ý với gia đình, ông thầy vờ từ chối thức ăn do cha, mẹ của trò gắp cho, không ngờ bố mẹ cậu bé tưởng thật nên không mời nữa.
Ông thầy rất ấm ức nên nghĩ kế yêu cầu được sắp cơm ăn riêng với trò. Khi chỉ có hai thầy trò, ông thầy ăn hết phần cá, thịt. Học trò được thầy gắp cho vào bát những chiếc xương gà, xương cá.
Ngày thầy trò chia tay, trò chúc thầy thọ 100 tuổi còn mình sẽ thọ 101 tuổi, “để thu gom xương cho thầy ".
Trao đổi với PV, cô Lan Anh, giáo viên dạy văn Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm (Hà Nội) cho biết: Mảng truyện cười dân gian phê phán thầy dốt, tham ăn được nhiều thế hệ Việt Nam biết đến và các thầy, cô cũng có đưa vào trong chương trình cho học sinh đọc thêm. Song đưa vào là để rút ra bài học, phê phán cái xấu và tôn vinh cái đẹp. Nhưng người thầy trong đoạn phim ngắn chỉ thấy tham ăn.
Phim lại phát sóng đúng ngày 19/11, trước ngày lễ tri ân thầy cô trên cả nước. Xem xong ai cũng thấy tác dụng, ý nghĩa nhằm tri ân hay tôn vinh người thầy đã không được thể hiện.
Thậm chí phim đã hạ thấp nhân cách người thầy khiến hình ảnh thầy cô trở nên méo mó và xấu xí...
“Tôi không hiểu ban biên tập chương trình đã lựa chọn, kiểm duyệt như thế nào để đưa đoạn phim này lên sóng? Đây là cách làm thiếu trách nhiệm gây phản cảm” – cô Lan Anh bức xúc.
PGS Văn Như Cương, Trường THPT Lương Thế Vinh, cũng tỏ ra ngạc nhiên khi biết VTV chọn đưa câu chuyện này đúng vào dịp kỉ niệm ngày Ngày giáo Việt Nam.
Thầy Nguyễn Tùng Lâm, hiệu trưởng Trường THPT Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội) cho rằng: “Từ một câu chuyện tế nhị mà có lẽ ngoài đời cũng hiếm xảy ra để hư cấu, nói quá lên với mục đích nêu triết lý, bài học không có gì xa lạ. Tuy nhiên cách thể hiện như VTV quá thiếu chuyên nghiệp. Nếu người viết kịch bản tồi 1 thì người duyệt, cho phát sóng tồi 10”.
“Có thể đâu đó chuyện có thật nhưng nên đưa vào dịp khác, cách thể hiện khác. Xem đoạn phim tôi chỉ thấy người thầy nhỏ nhen, xấu xí”. 

video

  • Theo Vietnamnet





Nón lá - nét đẹp hồn quê



Từ lâu, chiếc nón lá đã trở thành một hình ảnh hết sức thân quen của người dân ở thôn quê. Nó gắn liền với đời sống sinh hoạt hằng ngày của mọi người. Nón lá theo người phụ nữ ra ruộng ra vườn, nón lá theo các chị gánh hàng rong len lỏi khắp các làng quê ngõ xóm, nón lá theo chân nữ sinh, cô giáo đến trường. Và nón lá đội đầu cho thiếu nữ thêm duyên…

Theo dòng thời gian, xã hội ngày một phát triển. Có rất nhiều loại nón vừa đẹp vừa sang trọng ra đời để làm nổi bật thêm những ai muốn ra dáng quý phái. Nhưng chiếc nón lá vẫn không hề đánh mất vẻ đẹp dịu dàng tự nhiên vốn có lâu đời của mình.
Ông bà ta ngày xưa chọn chiếc nón lá làm dụng cụ che nắng che mưa có lẽ là vì nó vừa rộng vừa nhẹ lại vừa bền. Thêm một tiện lợi khác nữa là khi đang lao động mệt vã mồ hôi thì liền lấy nón lá đội đầu xuống làm chiếc quạt để quạt cho đỡ mệt lúc trời nóng nực.
Ngày nay, có rất nhiều loại nón mẫu mã đẹp được làm từ nhiều loại vải đủ màu sắc, chất liệu tốt, bày bán nhiều ngoài chợ. Rất tiện lợi cho mọi người ngã giá chọn mua. Song song bên cạnh đó, chiếc nón lá ngày nay cũng được thợ sản xuất nón làm khéo léo và bền chắc hơn chiếc nón lá ngày xưa. Chính vì vậy mà người nông dân ở thôn quê vẫn chọn cho mình chiếc nón lá làm phương tiện đội đầu trong mỗi sớm mỗi chiều. Nón lá không chỉ che mưa che nắng cho người mà nón lá từ lâu chính là người bạn luôn nhìn thấy được khuôn mặt và ánh mắt buồn, vui, sướng, khổ của mọi người trong cuộc sống thường ngày.
Thật duyên dáng biết bao khi những người phụ nữ nón lá đội đầu, nụ cười thân thiện, tóc dài thướt tha… tô đậm thêm vẻ đẹp đặc trưng của một dân tộc ngàn năm văn hiến.
Nón lá đi vào thơ, vào nhạc, vào văn học, ca dao… và trở thành một niềm tự hào của người Việt Nam chúng ta.
Xã hội ngày càng phát triển. Đời sống và nhu cầu của con người cũng có những thay đổi. Cái gì cũ kĩ, lạc hậu thì người ta sẽ bỏ đi để tiếp nhận những gì tân tiến hợp thời hợp cảnh. Nhưng chiếc nón lá vẫn luôn tồn tại không rời xa mọi người.
Trên quê hương tôi đã có nhiều đổi thay, nhưng mỗi ngày từ ngoài vườn, ngoài rẫy hay trên từng con đường thênh thang vẫn còn nguyên đó những chiếc nón lá cho người che nắng che mưa.
Tôi yêu chiếc nón lá và tôi gọi đó là một nét đẹp văn hóa để giữ hồn quê


  Trần Thị Thùy Linh



Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

Hitler nổi điên vì VTV bới móc tuổi thật của Công Phượng

Hitler nổi điên vì VTV bới móc tuổi thật của Công Phượng - Video MeMe là chế tác có tính hài của KỳTuti như chính tác giả khẳng định. Thử hỏi có ai không bức xúc khi xem chương trình chuyển động 24 của VTV về cái gọi là đi tìm tuổi thật của Công Phượng hôm 16 tháng 11 vừa qua với cái tít: " Công Phượng 19 hay 21 tuổi?" hoặc "Nghi vấn Công Phượng gian lận tuổi". Có lẽ không phải bàn thêm về mục đích và nội dung của chương trình này, vì mọi khán giả đều có thể tự cảm nhận và đánh giá. Theo PGS Văn Như Cương: “Tôi thực sự không hiểu, mục đích của VTV 24 phát phóng sự nêu vấn đề này để làm gì? Để “đánh” vào một đứa trẻ mới lớn, mới bộc lộ chút tài năng hay để làm gì? Trong khi xã hội còn bao nhiêu chuyện để có thể nêu. Trên thực tế, Công Phượng không có lý do gì để mà phải khai man tuổi. Nếu Công Phượng 19 tuổi thì đá U19, nếu Công Phượng nhiều tuổi hơn có thể đá U20, U21. Chuyện VTV24 phát sóng chương trình đi tìm tuổi của Công Phượng có chăng cũng chỉ để chèn ép đứa bé, để triệt hạ tài năng của nó”, PGS Văn Như Cương bày tỏ.
(Clip mang tính chất vui vẻ, tổng hợp đa phần ý kiến của khán giả và một ý kiến của tác giả, tuyệt đối không nhằm ý kiến gì khác)


video

Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Bầu Đức mong cơ quan chức năng cứu Công Phượng

Ông bầu đội bóng phố núi không đành lòng để "viên ngọc" của mình xao lãng học hành, tập luyện sau nghi án gian lận tuổi và từng có ý định gửi Công Phượng ra nước ngoài để tránh thị phi

Sau bản tin Chuyển động 24h của VTV phát lúc 11h30 ngày (16/11) đề cập đến vấn đề giấy khai sinh năm 1995 của Công Phượng là không hợp lệ, bầu Đức cho biết ông cảm thấy quá mệt mỏi trước nhưng thông tin như muốn "vùi dập" Công Phượng và không muốn cầu thủ này tiếp tục theo con đường cầu thủ.
Ông bầu tâm huyết với bóng đá này bức xúc: "Học viện HAGL Arsenal-JMG của chúng tôi chỉ là trung tâm đào tạo cầu thủ và chỉ thực hiện đúng chức năng đó mà thôi. Khi chúng tôi nhận hồ sơ lúc Công Phượng trúng tuyển vào Học viện, tất cả đều ghi thống nhất Phượng sinh năm 1995. Vì vậy sự việc Công Phượng thực sự sinh năm 1993 hay 1995 chúng tôi không xác minh hay làm rõ được mà tôi tha thiết nhờ cơ quan chức năng có thẩm quyền sớm vào cuộc để tìm ra lẽ phải.
Công Phượng tuổi còn trẻ mà phải đối mặt với những áp lực lớn từ dư luận, truyền thông thời gian gần đây khiến cháu không thể tập luyện hay học hành gì được. Bởi vậy một lần nữa tôi tha thiết mong các cơ quan chức năng sớm làm rõ và đưa ra kết luận cuối cùng để Phượng có thể yên tâm học hành".
Bầu Đức chia sẻ thêm: "Mục đích tôi mở Học viện ra là để đào tạo nhân tài cho bóng đá Việt Nam và những cầu thủ tốt sau này sẽ phục vụ ĐTQG chứ không phải vì chạy theo thành tích ảo để phải khai gian tuổi cầu thủ. Tôi chưa bao giờ đặt nặng thành tích trong bóng đá trẻ, chính vì thế tôi mới giữ tụi nhỏ (khóa 1 Học viện HAGL Arsenal-JMG - PV) trên núi suốt 7 năm trời chứ không hề gửi đi đá các giải U13, U15,U17... quốc gia".
Bầu Đức thậm chí đã tính đến phương án đưa Công Phượng sang nước ngoài thi đấu để tránh thị phi từ truyền thông trong nước ảnh hưởng đến quá trình phát triển của một trong những cầu thủ tài năng nhất khoá 1 Học viện HAGL Arsenal-JMG.
  • Tùng Lê - theo Zing
Xem Vidéo: Chương trình Chuyển động 24 ngày 16/11/2014 của VTV nói về tuổi của Công Phượng:

video

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 11 năm 2014

Đại tướng quân hai lúa Việt được Campuchia cấp xe hơi, biệt thự hoành tráng

Đăng Bởi -

Thủ tướng Hun Sen trao tặng Huân chương Đại tướng quân cho ông Trần Quốc Hải.
Thủ tướng Hun Sen trao tặng Huân chương Đại tướng quân cho ông Trần Quốc Hải.
Sửa chữa và chế tạo xe bọc thép thành công tại Campuchia, cha con Đại tướng quân hai lúa Trần Quốc Hải được biệt đãi như chế độ của đại tướng quân thật sự. Chính phủ Campuchia đã cấp cho gia đình ông một biệt thự, một xe hơi trong những ngày lưu lại nước bạn.
>>Đại tướng quân hai lúa chế tạo xe bọc thép: Làm khoa học xứ mình buồn lắm
Không chỉ vậy, ông sẽ được sở hữu tất cả cộng với vườn xoài rộng 18ha nếu chấp nhận sang Campuchia làm khoa học
“Nước bạn kêu tôi sang làm khoa học. Họ cấp nhà đất, xe cộ bảo đảm kinh tế, mình chỉ cần chuyên tâm sáng tạo”-ông Trần Quốc Hải nói. 
Chuyện làm tướng của ông hai lúa
Lúc được trao Huân chương Đại tướng quân, ông cũng không ngờ mình và gia đình được đối đãi tử tế như thế. Huân chương do Quốc vương Norodom Sihamoni ký lệnh và Thủ tướng Hun Sen trao tặng.
“Lúc nhận huân chương tôi cũng run lắm. Cả đời mình chưa bao giờ dự một nghi lễ long trọng như vậy”. Ông kể, buổi lễ có rất đông người, rất nhiều lãnh đạo cao cấp và tướng lĩnh. Sau này ông mới biết, đó là nghi thức cấp quốc gia.
Ông Hải thật thà cho biết, số tiền đi kèm huân chương chỉ có vài ngàn USD. Tuy nhiên, sau khi phong tướng, cả gia đình ông được biệt đãi rất trịnh trọng. Cuộc sống, sinh hoạt của gia đình ông hưởng đúng tiêu chuẩn cấp tướng. 
Gia đình ông được cấp một ngôi biệt thự ở ngay Phnom Penh, cách nơi ông làm việc 3km. Ông cho biết đó là một ngôi biệt thự rất rộng và bề thế. 
Riêng ông Đại tướng quân hai lúa được cấp riêng một chiếc xe hơi 4 chỗ hiệu Hyunhdai Sonatta mới cứng để tùy nghi sử dụng.
“Mọi việc ăn uống, sinh hoạt của gia đình tôi đều có người phục vụ, đúng theo tiêu chuẩn cấp tướng”-ông Hải hồ hởi kể. 
Ngoài ông và con trai, nước bạn còn mời vợ và con gái ông sang biệt thự ở chung một thời gian ngắn. Khi hoàn tất công việc, một quan chức dẫn gia đình ông thăm quan vườn xoài 18ha cùng với thông điệp: Gia đình ông sẽ sở hữu tất cả, biệt thự, xe hơi và vườn xoài nếu sang Campuchia định cư làm khoa học. Họ để dành sẵn chờ ông trả lời.
“Ở bên đó cấp tướng vinh dự lắm, được người ta nể trọng”-ông nói. Quan niệm của nước bạn, đại tướng là thần, chỉ xếp sau vua nên có nhiều đặc ân. Chính phủ bạn còn cho biết, Huân chương Đại tướng quân cho phép ông nhập quốc tịch Campuchia bất cứ lúc nào.
 
Tổng tư lệnh Quân đội Hoàng gia Campuchia trao Huân chương cho anh Trần Quốc Thanh (con trai ông Hải)
“Sướng nhất là làm khoa học”!
“Họ làm tất cả vì muốn gia đình tôi sang hẳn. Nhưng tôi chưa nghĩ đến việc sang đó. Nói thật tôi đi nhiều nước rồi. Mong muốn lớn nhất là phục vụ dân mình, nước mình”-ông Hải trải lòng.
Ông còn mẹ già ngoài 90 tuổi ở quê nhà Tây Ninh, còn nhiều công trình dang dở phải theo đuổi. Trở về sau chuyến đi Campuchia, ông Đại tướng lại cởi bỏ quân phục, làm anh nông dân chuyên sáng chế. 
"Tiền bạc lời lãi mình không đặt nặng nhưng được tin tưởng, khuyến khích thì mình phấn khích lắm"- ông Hải phấn khởi nói. 
Nhìn vẻ ngoài rất bình dị và khiêm tốn, ít ai ngờ ông là người quả quyết, dám nghĩ dám làm và thành công. Ông nói thật với chúng tôi, tiền bạc quyền lợi không quan trọng. Cái “sướng” nhất của người làm khoa học là được thỏa mãn đam mê.
“Không định cư nhưng tôi sẽ thường xuyên sang nước bạn. Ở đó làm khoa học sướng lắm”-ông Hải nói tiếp. Tất cả những sáng kiến của ông đưa ra đều được tiếp thu và ủng hộ tức thì. Kinh phí vừa yêu cầu xong, lập tức đến tay. 
Mỗi chiếc xe bọc thép sửa chữa, ông được khoán trắng 25.000 USD cả phụ tùng lẫn công cán. Chế tạo xe bọc thép mới, ông được cấp ngay kinh phí trọn gói 200.000 USD/chiếc.
"Tiền bạc lời lãi mình không đặt nặng nhưng được tin tưởng, khuyến khích thì mình phấn khích lắm"-ông phân tích. Cộng với việc được phục vụ như một ông tướng, ông chuyên tâm làm, hào hứng làm và đã thành công.
Sắp tới, Đại tướng quân hai lúa Trần Quốc Hải sẽ tiếp tục sang Campuchia thực hiện các đề án khoa học. Tuy nhiên, ông lần nữa khẳng định với chúng tôi, ông vẫn chưa gật đầu với chiếc xe hơi, tòa biệt thự, 18 ha xoài và chế độ biệt đãi dành cho một vị tướng.
Kiến Giang

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 11 năm 2014

Bộ sưu tập độc đáo của thầy giáo 83 tuổi

(Dân trí) - Gần 30 năm trước, ông Lê Văn Khánh (83 tuổi) là thầy giáo dạy Văn tại trường huyện. Từ những lần sưu tầm hiện vật cho bài giảng thêm sinh động, đến nay người thầy giáo về hưu đã có một bộ sưu tập cổ vô cùng độc đáo. Ông Lê Văn Khánh sinh ra và lớn lên tại xã Cẩm Hưng (huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh). Năm 1990, sau khi nghỉ hưu một thời gian, ông đưa gia đình vào Đồng Nai sinh sống. Hiện, ông là chủ của một công ty lớn tại đây. Hàng năm ông Khánh thường về thăm quê hương, bộ sưu tập cũng là vật bất ly thân của ông trong những lần về thăm quê.
Ông Lê Văn Khánh giới thiệu nguồn gốc của từng hiện vật trong bộ sưu tập
Ông Lê Văn Khánh giới thiệu nguồn gốc của từng hiện vật trong bộ sưu tập.
 
“Tôi vốn không phải là người say mê sưu tập đồ cổ, cũng chưa bao giờ tôi có ý sẽ sưu tập đồ cổ như một thú chơi của mình”, ông Khánh bắt đầu câu chuyện với chúng tôi.
 
Mỗi món đồ trong bộ sưu tập của mình đều được ông Khánh cất giữ và gói gém cẩn thận. Bộ sưu tập của ông giáo về hưu có gần 50 hiện vật ở 34 hạng mục gồm: ấn triện, khế ước ruộng đất, đồng bạc, sách giáo khoa, bạc cổ... Phần lớn số hiện vật này có từ 30 đến 50 năm, số còn lại có tuổi trên 200 năm. Ngoài ra các hiện vật này còn được chế tác trên trên nhiều loại vật liệu gỗ, ngà voi, đồng...
 
Nhiều hiện vật có tuổi thọ gần 200 năm
Nhiều hiện vật có tuổi thọ gần 200 năm.
Câu chuyện ông Khánh đến với bộ sưu tập của mình cũng bắt đầu từ cái tâm của một người thầy giáo tâm huyết với nghề dạy học. Chỉ vào chiếc thẻ sưu, ông kể: “Đây là món đồ cổ đầu tiên của tôi. Khi ấy tôi đang là giáo viên dạy học tại trường cấp ba Cẩm Bình (huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh). Để dạy chương “Văn học hiện thực phê phán” trong sách giáo khoa lớp 10 (năm 1976) như tiểu thuyết "Tắt đèn" của nhà văn Ngô Tất Tố, thời kỳ sưu cao thuế nặng, nhưng nói về thẻ sưu thế nào rất hiếm học trò biết và hình dung ra. Ý định tìm các hiện vật liên quan để bài giảng thêm sinh động cũng bắt đầu từ đó”.
Sau vài ngày tìm kiếm, dò hỏi, ông Khánh được một người họ Dương tặng cho chiếc thẻ sưu của một người tên Dương Nại ở xã Thạch Hội (huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh) vào năm 1943.
Chiếc thẻ sưu - hiện vật đầu tiên trong bộ sưu tập
Chiếc thẻ sưu - hiện vật đầu tiên trong bộ sưu tập.
Tiếp tục sưu tập các hiện vật, ông Khánh còn phát hiện nhiều nhà tại địa phương còn lưu giữ rất nhiều những hiện vật cổ có giá trị phục vụ trong dạy học. Cùng với học sinh tham gia đóng góp, bộ sưu tập dạy học của ông giáo Lê Văn Khánh ngày càng phong phú và đa dạng hơn. Nhiều tư liệu quý được tìm thấy như khế ước ruộng đất bằng chữ Hán của các thời vua Quang Trung, vua Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, Thành Thái, Duy Tân, Đồng Khánh, Bảo Đại... hay tấm “Giấy chứng nhận quyền sở hữu ruộng đất” do Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa năm thứ XI (1955) cấp theo Luật Cải cách ruộng đất, có dấu mộc đỏ của “Ủy ban hành chánh tỉnh Hà Tĩnh”.
Khế ước bán ruộng thời vua Quang Trung
Khế ước bán ruộng thời vua Quang Trung.
 
Khế bán ruộng thời vua Gia Long
Khế bán ruộng thời vua Gia Long.
 
Giấy bán ruộng bằng tay bằng chữ Quốc ngữ vào năm 1949.
Giấy bán ruộng bằng tay bằng chữ Quốc ngữ vào năm 1949.
Ngoài khế ước ruộng đất, bộ sưu tập của ông Khánh còn có 5 chiếc ấn, triện cổ vô với hình thù đa dạng như hình vuông, chữ nhật, bầu dục… “Cấp thấp nhất là dấu của thôn cái này do tức lý trưởng giữ, sau đó là hộ tịch ấn của xã trưởng, đến chánh tổng, tri huyện và dấu của địa phương ở cấp xã”, ông Khánh giải thích.
Bộ ấn triện với nhiều hình thù khác nhau
Bộ ấn triện với nhiều hình thù khác nhau.
“Cũng trong tác phẩm Tắt đèn có đoạn chị Dậu bán cả con lẫn chó được 2 đồng để nộp một suất thuế sưu mà lý trưởng vẫn thu 1 đồng khi đóng dấu vào đơn. Cái triện lý trưởng quan trọng như thế nên tôi tiếp tục tìm được chiếc triện đồng lý trưởng làng Yên Dưỡng, tổng Vân Tán nay là xã Cẩm Bình”, ông Khánh lần lượt giới thiệu nguồn gốc từng hiện vật.
Về giáo dục, ông Lê Văn Khánh còn sưu tầm nhiều hiện vật có giá trị như cuốn sách giáo khoa địa dư (tức môn Địa lý) in bằng chữ quốc ngữ cách đây hơn 100 năm (in năm 1911, tại Hải Phòng) dùng cho học sinh lớp đệ nhất Tiểu học (lớp 5 hiện nay); bằng Tiểu học yếu lược thời Pháp thuộc của ông Nguyễn Đắc Đằng (sinh năm 1917) tại xã Thạch Khê (tổng Vân Tán, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh). Bằng được cấp ngày 9/8/1930. Một nửa bằng in bằng tiếng Pháp, nửa bên trái in bằng chữ quốc ngữ…
Một số giấy tờ, văn bằng trong bộ sưu tập
Một số giấy tờ, văn bằng trong bộ sưu tập.
 
Cuốn sách địa lý được xuất bản cách đây hơn 100 năm

Cuốn sách địa lý được xuất bản cách đây hơn 100 năm
Cuốn sách Địa lý được xuất bản cách đây hơn 100 năm.
 
Giấy chứng nhận Bình dân học vụ
Giấy chứng nhận Bình dân học vụ.
Bản thân ông cũng tự lưu giữ được những món đồ “cổ” khá lạ như sổ “Chứng nhận đăng ký máy thu thanh” do Bưu điện tỉnh Hà Tĩnh cấp cho vào tháng 10/1975 hay giấy chứng nhận quyền sở hữu xe đạp năm 1972… "Trong bộ sưu tập có đến hơn 20 khế bán ruộng viết bằng chữ Hán là của gi đinh tôi. Địa chỉ mua bán các khế này là làng Lương Điển, tổng Thổ Ngọa (nay là xã Cẩm Hưng, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh). Phần còn lại là do đóng góp công sức của học sinh và phụ huynh lớp 10A và 10B trong 2 từ năm 1976 đến 1978 trường cấp ba Cẩm Bình", ông Khánh chia sẻ.
Sổ chứng nhận mau máy thu thanh - trên sổ ghi rõ Cấm nghe đài địch
Sổ chứng nhận mua máy thu thanh - trên sổ ghi rõ "Cấm nghe đài địch".
 
Giấy chứng minh năm 1946
Giấy chứng minh năm 1946.
 
Một số loại tiền cũ ông Khánh sưu tập
Một số loại tiền cũ ông Khánh sưu tập.
Hiện nay, bộ sưu tập của ông đã được một số cơ quan chức năng như Bảo tàng Lịch sử Việt Nam tại TPHCM; Bảo tàng Hà Tĩnh đến tham quan, khảo sát. Các cơ quan này đều đánh giá cao về góc độ: lịch sử, văn học, giáo dục... của bộ sưu tập.
“Bộ sưu tập này vốn dĩ ra đời để phục vụ cho quá trình dạy học, tôi hoàn toàn không có ý trục lợi từ những món đồ cổ này. Chính vì vậy, tâm nguyện của tôi muốn sẽ có nơi  lưu lại các hiện vật này cho thế hệ trẻ mai sau được hiểu rõ hơn về một số thời kỳ lịch sử dân tộc nước ta”, người thầy giáo về hưu bộc bạch.
Phương Hồ