Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!

Thứ Tư, ngày 24 tháng 6 năm 2015

Clip vũ công nhí nhảy rất dễ thương

Chỉ sau 2 ngày chia sẻ clip con gái đang nhảy trên nền ca khúc Respect của danh ca Aretha Franklin lên Facebook, clip của bà mẹ tên Elissa Colón ở North Carolina (Mỹ) có gần 34 triệu lượt người xem

video

Hiện hữu





Từ trong sâu thẳm của tâm hồn – cái bản ngã có ý thức đã phải tự tham chiếu với bao cái nhân danh của tình người để nhận thức, để khẳng định và tự điều chỉnh hành vi. Nhưng có ai không nhầm lẫn, ảo tưởng bởi cái vô minh?
Ẩn giấu trong vô minh, đôi khi là sự ngu dốt, nhưng có thể lại là sự dối trá, phỉnh lừa luôn nhân danh lý trí, bóng tối tự thân của Tham – Sân – Si, để mưu cầu danh lợi. Đâu đó trong cuộc đời, ta vẫn gặp không ít kẻ quyền cao, chức trọng, song èo uột chữ Nhân, thừa thủ đoạn gian manh khi đang rao bán, đổi trác nhân cách. Đó là thứ trang sức mỏng manh của cái hư vô khoác lên cái hình hài con người tội nghiệp và cũng thật là sự khốn cùng của sự khinh mạn. 
Ở biên giới mờ ảo đó, ta mới thấu hiểu cái triết lý đời là bể khổ, là hư vô, là tồn tại. Tồn tại để hiện hữu, để thăng hoa. Hiện hữu của nhân tính, thăng hoa để có cảm giác sống với những giá trị đích thực trong cái thường tình của cuộc đời mà đôi khi ta tự an ủi: “Tôi đã sống như một con người”.




Lạnh người Cụ bà 99 tuổi chết 7 ngày rồi sống lại kể chuyện dưới “âm phủ

Cụ ngưng thở trong vòng bảy ngày rồi bỗng nhiên tỉnh lại. Sau sự cố đó, cuộc đời của bà có quá nhiều điều đổi thay và kỳ lạ.

Cụ Tưởng luôn giữ cho mình giấc ngủ trưa mỗi ngày
Cụ Tưởng luôn giữ cho mình giấc ngủ trưa mỗi ngày
Khi trở về tỉnh Bến Tre, chúng tôi thực sự bất ngờ câu chuyện về cụ già Phạm Thị Tưởng, ở ấp 1, xã Hưng Nhượng, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, đã 99 tuổi có mái tóc dài 3,5 m lại từng ngưng thở suốt 7 ngày, rồi sau đó đột nhiên sống lại.
Mặc dù đã 99 tuổi, nhưng cụ Tưởng vẫn khỏe mạnh, đi lại không cần dùng đến gậy. Nhắc đến những chuyện trong quá khứ, cụ vẫn còn nhớ rất rõ.
Năm 9 tuổi, trong một lần nằm ngủ, cụ Tưởng mơ thấy có người bảo một thời gian ngắn nữa, bà sẽ phải “lên trời”. Người trong giấc mơ bảo, nếu cụ vẫn có “căn” với cuộc sống thì sẽ trở về, nếu không thì sẽ ra đi mãi mãi
Sau đêm mơ đó khoảng chừng mười ngày, trong khi sức khỏe đang bình thường, vẫn chơi đùa với lũ bạn hàng xóm, bỗng nhiên sức khỏe của cô bé Tưởng trở nên yếu ớt. Bởi bị ám ảnh bởi giấc mơ và cho rằng đó chính là điềm báo, cô bé bảo với cha mẹ: “Con ‘lên trời’ đây. Nếu bảy ngày sau, con không trở về thì hãy làm ma chay”. Chỉ mới nói dứt lời, cô bé Tưởng tắt thở.

Mặc dù đã 99 tuổi nhưng cụ Tưởng vẫn đi lại một cách bình thường
Khi đó, cả gia đình cụ rất đau buồn, dù không dám tin lời của con đã nói trước khi chết, nhưng mọi người trong gia đình vẫn nuôi hy vọng mong manh con mình sẽ sống lại nên không làm ma chay. Hồi đó, cha mẹ cô bé Tưởng đi khắp các chùa chiền để khấn cầu con mình có thể trở về.
Bảy ngày trôi qua, thấy cô bé Tưởng bắt đầu cử động một cách yếu ớt, mắt dần dần hé mở. Mọi người lúc này vui mừng khôn xiết, cố gắng đút từng thìa cháo cô bé ăn.

Cụ Tưởng chuẩn bị thắp nhang ở miếu của mình
Cụ Tưởng chia sẻ, mình không hề biết gì trong bảy ngày ngưng thở. Trí nhớ của cụ trong suốt bảy ngày đó chỉ là một khoảng trống không có bất kỳ hình ảnh nào còn lưu lại.
Sau lần chết hụt đó, cô bé Tưởng không thể ăn bất kỳ thứ gì liên quan đến động vật, thức ăn chủ yếu đến nay của cụ là thực vật. “Tui không thể nào ăn sướng được. Cứ mỗi lần ăn thịt là lại nôn thốc nôn tháo”, cụ rành rõ chia sẻ. Về già, bên cạnh ăn hoa quả, cụ còn có thể ăn sống mì tôm chay chay. Cụ không hề cảm thấy cuộc đời của mình là kham khổ.
Một điều kỳ lạ là từ sau khi chuyện ngưng thở bảy ngày rồi sống lại, ngoài việc không ăn được thức ăn động vật, thì hễ ai động đến mái tóc hay mái tóc chạm vào nước là đầu của cụ lại bị đau. Ban đầu, vẫn chưa biết chuyện này, cha mẹ cụ vẫn cho con tắm rửa một cách bình thường. Tuy nhiên, sau mỗi lần tắm, họ lại thấy con ốm nặng, phải chừng mười ngày sau mới khỏi. Sau nhiều lần như vậy, cha mẹ mới phát hiện những cơn ốm “thập tử nhất sinh” của con là do động đến nước. Cũng từ đó, bé Tưởng “cạch” nước.

Cụ Tưởng lau nước mắt khi nhớ lại những chuyện đã qua
Trên cơ thể cụ Tưởng, chỉ có hai tay và hai chân là có thể tiếp xúc với nước, còn những bộ phận khác thì không. Đã gần 90 năm trôi qua, cụ không hề tắm gội. Hàng ngày, cụ chỉ dùng khăn lau cơ thể và thay áo quần rồi giặt. Nhưng cơ thể của cụ vẫn không hề bị “bốc mùi”.
Cũng chừng đó năm, mái tóc của cụ Tưởng cũng không được cắt. Sau khi hồi sinh, mỗi khi cắt tóc là cụ đau đầu đến mức không chịu đựng nổi. Đến năm mười tuổi, mái tóc của cụ bỗng nhiên bết dính lại với nhau. Không được tắm gội, cắt tỉa, nên đến nay, mái tóc ấy đã dài 3,5 m.
Để mái tóc không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, cụ Tưởng may một túi màu nâu để đựng tóc rồi quấn xung quanh cổ của mình. Chúng tôi ngỏ ý muốn tận mắt chứng kiến mái tóc kì lạ thì cụ từ chối và cho rằng: “Đã mấy chục năm rồi không ai có thể nhìn thấy mái tóc của tui. Đến những người bà con cũng không được”. Theo lời cụ, mặc dù sắp bước sang tuổi 100 nhưng mái tóc của cụ chỉ có một vài sợi bạc, còn lại có màu nâu hạt dẻ.

Khi hỏi về bí quyết sống trường thọ mà vẫn khỏe mạnh, cụ từ tốn chia sẻ: “Tui không có bất kỳ bí quyết gì. Có lẽ do tui không ăn thức ăn động vật mà chỉ ăn thức ăn thực vật và thường xuyên đi lại, nên mới có sức khỏe như thế này. Không chỉ thế, tui vẫn thường đọc kinh Phật để ngẫm về cuộc sống”.
Theo ông Phạm Văn Lâm (người cháu gọi cụ Tưởng bằng cô ruột, 62 tuổi) cho biết, cụ Tưởng luôn bảo cháu chắt trong gia đình phải thường xuyên đọc kinh Phật. Điều cụ dạy con cái không có gì cao xa mà chỉ bảo cuộc đời chỉ có một chữ không. Cứ lấy chữ “không” trong kinh phật mà sống. Bởi con người đến với cuộc đời từ một con số không và khi trở về cát bụi cũng chỉ là một con số không. Do đó, không nên chạy theo danh lợi hay để lòng mọi chuyện, không suy nghĩ quá nhiều để khiến tâm não không được yên bình.
Đến nay, cả gia đình cụ đều theo đạo Phật. Mặc dù không lên chùa để tu, nhưng cháu chắt cụ luôn tâm niệm nghe theo lời dạy của cụ để sống tốt với mọi người. Như ông Tâm, thường xuyên ăn chay tịnh, đọc sách Phật… mặc dù đã bước sang tuổi lục tuần nhưng nhìn cứ ngỡ chưa tới năm mươi.
Không chỉ thế, cụ Tưởng rất vui khi kể về khoảng thời gian mình vẫn còn trẻ. Lúc bước vào độ tuổi trăng tròn, cụ phải quấn mái tóc lên cổ ra đồng để giúp bố mẹ cấy, cắt lúa. Với tính nết hiền lành lại xinh đẹp nên cụ có khá nhiều người thanh niên chọc ghẹo và tán tỉnh. Chính cụ cũng không thể nào hiểu được tại sao mỗi lần bị những người thanh niên này chọc ghẹo về chuyện trai gái thì đầu cụ rất đau. Những điều này chỉ kết thúc khi cụ quyết định lên chùa đi tu.
Được biết, trước đây, cụ tu ở chùa Phước Huệ. Cách đây hai năm, do nhận thấy mình đã già nên cụ xin trụ trì được trở về gia đình để thờ phụng Phật. Khi cụ trở về, các phật tử yêu mến, góp tiền và đã xây cho cụ một ngôi miếu khang trang trong mảnh đất của chính gia đình để cụ tụng kinh. Chính vì vậy, người dân ở địa phương gọi cụ với một cái tên thân thương là cụ Tư Miễu.
Mặc dù xin trụ trì chùa Huệ Phước được về gia đình để cháu chắt của mình chăm sóc, nhưng cụ luôn muốn tự làm tất cả mọi chuyện. Đồng thời, do sức vẫn còn khỏe mạnh nên việc vệ sinh thân thể, cụ vẫn có thể tự làm không cần sự giúp đỡ của người thân. Không chỉ thế, việc cơm nước, thờ phụng, hương khói, cúng bái trong ngôi miếu của mình, cụ đều tự lo cho mình.
“Tui không muốn phụ thuộc vào mọi người. Dù già, nhưng vẫn còn chút sức lực nên tui vẫn tự làm việc. Tui chỉ chấp nhận ngồi không khi không thể nhúc nhích. Các cháu có việc của các cháu, tui có việc của tui”, cụ hóm hỉnh, cười tươi tâm sự.
Cụ Tưởng chia sẻ, mình từng được đi rất nhiều nơi như Hà Nội, Huế, Tây Ninh… Mỗi chuyến đi với cụ là cả một niềm vui. Cụ có thể kể hết những nơi mình đã đi qua, những kỉ niệm có được trong chuyến đi đó. Tuy nhiên, nơi cụ thích đến nhất là Hà Nội vì ở đó là thủ đô của đất nước. Mỗi lần cụ ra Hà Nội, nơi cụ đến sớm nhất là lăng Hồ Chủ Tịch. Bên cạnh đó, cụ có thể kể chi tiết từng lăng tẩm ở Huế như thế nào…

Cụ Tưởng men theo con đường nhỏ ra đường lớn tiễn chúng tôi trở về thành phố
Cụ Tưởng cho biết mình rất thì rất thích đi leo núi. Cách đây hai năm, tức 97 tuổi, cụ đã cùng cháu của mình tự leo lên núi ở Tây Ninh để lên thăm chùa Bà. Trong lần đi này, các cháu sợ cụ đã già nên khẩn khoản xin được cõng, nhưng cụ vẫn một mực không đồng ý, leo một mình và cuối cùng lên được đỉnh.
Chúng tôi chia tay cụ Tưởng sau một khoảng thời gian nói chuyện. Cụ tiễn chúng tôi ra đến đường đi rồi cầm tay nói “lúc nào có cơ hội về Bến Tre, các con nhớ trở lại miễu để thăm bà nhé!”.

Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=1131818#ixzz3dwwOfIoX
doc tin tuc www.xaluan.com

Sự thật ít người biết về nữ hoàng Cleopatra


Bức hình duy nhất còn tồn tại khắc Cleopatra và Caesarion, con trai của bà và hoàng đế Julius Caesar.
Bức hình duy nhất còn tồn tại khắc Cleopatra và Caesarion, con trai của bà và hoàng đế Julius Caesar.
Nữ hoàng Cleopatra là một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thời cổ đại. Vị pharaông cuối cùng của Ai Cập đã mê hoặc thế giới hiện đại và là nguồn cảm hứng cho vô số các cuốn sách, vở kịch, các tác phẩm điện ảnh và 32 vở opera.

Hầu hết mọi người đều cho rằng Cleopatra đẹp nghiêng nước nghiêng thành, bà đã tự tử bằng rắn độc… Tuy nhiên chỉ có duy nhất một sự thật đúng: Cleopatra là một phụ nữ.
Trước tiên, bà không phải là người Ai Cập mà là người Macedonia.
Alexander Đại Đế (người Macedonia) đã xâm lược Ai Cập. Sau khi ông mất vào năm 323 trước Công Nguyên, quyền kiểm soát Ai Cập rơi vào tay Ptolemy, con trai Lagus - một quý tộc Macedonia.
Ptolemy đã xây dựng một đế chế kéo dài 3 thế kỷ và là người thân nước ngoài, trong đó có người Ai Cập. Cha mẹ của Cleopatra là 2 anh em ruột.
Trên thực tế, Cleopatra là pharaông đầu tiên của đế chế Plotemy học tiếng Ai Cập và cũng là pharaông cuối cùng của Ai Cập. Sau khi bà qua đời, Ai Cập trở thành một tỉnh của đế quốc La Mã.
Sự thật thứ hai là Cleopatra không hề xinh đẹp. Dù thời cổ đại người ta có cái nhìn về sắc đẹp khác bây giờ.
Plutarch, một nhà văn Hy Lạp đã viết về Cleopatra khoảng 1 thế kỷ sau khi bà mất vào năm 30 trước Công nguyên trong cuốn sách Life of Antony (Cuộc đời Antony). Antony là một vị tướng La Mã Marc Antony và cũng là một trong số những người tình của Cleopatra.
Ông miêu tả Cleopatra “không hề hoàn mỹ hoặc gây chú ý”, “vẻ đẹp khó có thể nói nghiêng nước nghiêng thành”.
Cho đến nay người ta mới chỉ tìm thấy 10 đồng tiền xu có khắc hình Cleopatra vẫn còn ở trong tình trạng tốt. Theo như bức chân dung trên mặt đồng xu, Cleopatra có cái cổ to, mũi khoằm, tai dài còn cằm thì nhô ra. Cũng giống như tất cả các phụ nữ thời đó, Cleopatra cao 1,5m.
Cleopatra có thể nói 9 thứ tiếng và rất thông minh. Bà được hưởng một nền giáo dục toàn diện, được trao quyền và bộc lộ tài lãnh đạo từ rất sớm.
Plutarch viết: "Lời nói của Cleopatra chứa đựng một sức mê hoặc khó diễn tả. Tài ăn nói, tính cách của bà thể hiện qua từng hành động. Giọng nói của bà thật ngọt ngào…".
Trí thông minh của Cleopatra đã được ca ngợi trong văn học A-rập và Ai Cập. Cleopatra đã xây dựng một đội quân hùng hậu, một hạm đội các tàu chiến để đối đầu với đế chế La Mã, giúp cho Ai Cập hùng mạnh và giữ được hòa bình.
Alexandria, thủ phủ của Ai Cập, khi đó là thành phố hiện đại bậc nhất trên thế giới. Alexandria có dịch vụ chăm sóc sức khỏe, khám nghiệm tử thi, một thư viện và một ngọn hải đăng khổng lồ. Có thể nói đây là trung tâm thu hút các nghệ sĩ, nhà khoa học, kỹ sư và nhà văn tài năng trên khắp thế giới.
Tuy Cleopatra không thực sự xinh đẹp nhưng bà lại sở hữu những vũ khí lợi hại nhất để chinh phục trái tim 2 người đàn ông quyền lực nhất đó là Julius Caesar và Mark Antony.
Sự thật thứ 3 là con rắn gây ra cái chết của Cleopatra. Shakespeare có viết trong cuốn sách Antony và Cleopatra rằng Cleopatra chết do bị một con rắn mào cắn, con rắn này được lén mang vào phòng ngủ của bà trong một chiếc giỏ đựng sung.
Nhưng loài rắn đó không sống ở Ai Cập. Các nhà khoa học suy đoán đây có thể là một con rắn hổ mang, loài rắn phổ biến ở Ai Cập. Plutarch viết: “… Khi mở cửa, họ thấy bà đã chết, bà nằm trên một chiếc giường bằng vàng chung quanh trang trí các vật dụng của vua chúa”.
Vì vậy cho đến nay, người ta vẫn chưa biết nguyên nhân chính xác giết chết Nữ hoàng sông Nile.
Khi Napoleon Bonaparte đánh chiếm Ai Cập, ông đã cho quân cướp phá các kho báu của Ai Cập trong đó có chiếc quan tài của Cleopatra. Sau này hầu hết các kho báu đều được trả lại cho Ai Cập. Tuy nhiên thật tình cờ trong số đó lại không có chiếc quan tài của Cleopatra.
Vào những năm 1940, người Pháp đã tìm thấy chiếc quan tài của Cleopatra và họ đã thả trôi sông. Thật khó mà tưởng tượng Nữ hoàng sông Nile cuối cùng lại được yên nghỉ trên một dòng sông của Pháp.
 
Do xác ướp của Cleopatra không còn nên ngành khoa học giám định pháp y ngày nay không thể phục hồi khuôn mặt cho bà và khuôn mặt thật của Cleopartra sẽ vẫn mãi mãi là điều bí ẩn.

Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=78469#ixzz3dwvGvPWF
doc tin tuc www.xaluan.com

Sự thật kinh ngạc về "ngọc rắn" cứu người?


Thực hư viên ngọc rắn cứu người?
Thực hư viên ngọc rắn cứu người?
Thực hư về câu chuyện ngọc rắn ra sao vẫn còn nhiều bí ẩn. Ngọc rắn như một phép lạ cứu sống con người.
Những đồ vật có khả năng hút các loại độc: rết cắn, rắn cắn... được người dân quen gọi bằng tên ngọc rắn. Tháng 12-2009, báo chí từng đăng câu chuyện về vị “thần y” của bản làng, ông Hồ Văn Cần (63 tuổi, thôn Ba De, xã Linh Thượng, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị) hơn 30 năm dùng viên ngọc đặc biệt để hút độc, cứu người.
Dọc các tỉnh, thành miền Trung còn khá nhiều những người đang giữ ngọc rắn. Thực hư về chuyện ngọc rắn chữa bệnh như thế nào?
Sự thật kinh ngạc về 'ngọc rắn' cứu người?, Tin tức trong ngày,  ngọc rắn,cứu người,thỏi,thần y,Quảng Nam
Ông Túc giới thiệu về viên ngọc rắn.
“Bữa đó cô Đào (người dân Đại Lộc – Quảng Nam) được chuyển đến tôi trong tình trạng hôn mê, toàn thân tím ngắt do bị rắn cắn. Tôi rửa sạch vết thương, lấy chiếc kim chích nhẹ rồi để ngọc rắn lên. Nó liền hút chặt như nam châm hút sắt, làn da từ từ chuyển màu trở lại bình thường, hơn tiếng sau thì cô ta bắt đầu tỉnh lại” - Ông Lý Quốc Hải (trú tổ 22 - phường Vĩnh Trung, quận Hải Châu, Đà Nẵng) bắt đầu chuỗi dài câu chuyện về ngọc rắn cứu người của mình.
Chúng tôi tìm đến kiệt 40 Nguyễn Hoàng (TP Đà Nẵng), hỏi thăm nhà ông Hải “ngọc rắn” từ người dân quanh xóm đến các quầy tạp hóa, bán hàng rong ai cũng biết. Nhà ông nằm khá sâu sau vài khúc cua của con hẻm ngoằn ngoèo. Ở độ tuổi gần thất thập, ông Hải vẫn còn tinh anh, đo cắt các thớ vải để phụ nghề may gia đình.
“Các anh muốn hỏi chuyện về ngọc rắn, tôi sẵn sàng kể, nhưng để chụp ảnh thì tuyệt đối không được. Đây là vật gia truyền. Bao năm nay, người ta tìm đến và trong khả năng của mình, tôi cứu giúp họ, chứ chẳng phải chuyện gì ghê gớm lắm” - Ông Hải rào đón.
"Ngày trước, chuyện đụng độ với các loại rắn độc, đặc biệt như hổ mang chúa, cạp nong, cạp nia... không phải là chuyện hiếm. Nếu nạn nhân nhanh chóng được sơ cứu và chuyển tới bệnh viện để được điều trị bằng huyết thanh kháng nọc, giải độc thì còn cơ may sống sót; còn lại chậm chân thì khó bảo toàn tính mạng. Tuy nhiên, với người dân miền núi, lá bùa bảo hộ chính là viên ngọc thần kỳ mà họ quen gọi là ngọc hút độc." - Ông Túc kể lạ.
Sau hồi thuyết phục, ông Hải vào buồng lấy ra “viên ngọc” mà ông vẫn quen gọi là ngọc rắn. Viên ngọc khá đặc biệt, có hình chữ nhật, bẹt bẹt đen óng, mặt trên gồ ghề, nhưng mặt dưới nhẵn bóng và khá nhẹ.
“Nếu bị rắn, rết cắn... chỉ cần rửa sạch vết thương, đưa áp viên ngọc này vào. Nó sẽ bám chặt vào phần bị độc, từ từ hút hết các độc tố đến khi nào hết thì tự nhả ra. Sau đó đem viên ngọc vào trong bình rượu chuẩn bị sẵn để viên ngọc nhả độc. Trường hợp bị độc nhiều, nó sẽ sủi tăm mạnh và quay tròn trong rượu. Nếu độc tố ít, nó chỉ sủi tăm mà thôi” - Ông Hải cho biết.
Gần 40 năm nay, ước tính sơ sơ cũng có trên dưới 1.000 người tìm đến ông nhờ cứu giúp. Người nhẹ có, người bị nặng đến ngất lịm, hôn mê cũng có... nhưng hầu hết đều được chữa khỏi nhờ thanh ngọc rắn đặc biệt.
Ông Hải kể: Mới đây vào hè năm ngoái có anh ở tận Quế Sơn (Quảng Nam) bị rắn cắn được điều trị ở bệnh viện nhưng chưa giảm. Sau đó, người nhà đem đến nhờ tôi đặt ngọc. Tôi kiểm tra và làm các thao tác sau gần tiếng, người đàn ông này dần tỉnh lại và đi lại bình thường.
Theo ông Hải, sở dĩ không thể nhớ nổi tên hay địa chỉ của các bệnh nhân đến nhờ đặt ngọc vì có quá nhiều người tìm đến. Hơn nữa, mình chỉ mong giúp đỡ họ xong rồi thôi chứ chẳng mong chuyện ân nghĩa. Tuy nhiên, không phải ai bị độc đến đây cũng đều được tôi đặt ngọc cách mù quáng, không cơ sở.
Sự thật kinh ngạc về 'ngọc rắn' cứu người?, Tin tức trong ngày,  ngọc rắn,cứu người,thỏi,thần y,Quảng Nam
Theo ông Túc, nếu bị rắn độc cắn, chỉ cần đặt hạt ngọc rắn vào chỗ bị cắn sẽ giải được độc tố.
Bí thư huyện ủy lấy ngọc cứu người
Không riêng ông Hải, tại TP Đà Nẵng còn khá nhiều người sở hữu viên ngọc hút độc đặc biệt. Chúng tôi tìm đến gia đình ông Nguyễn Văn Túc (114 Phan Thanh) để mục sở thị ngọc rắn hút độc. Ông Túc hiện là thủ quỹ kiêm lái xe chi nhánh Ngân hàng NN&PTNT Tân Chính. Gần 30 năm nhưng câu chuyện hai lần trực tiếp chứng kiến về ngọc rắn cứu người vẫn in đậm trong tâm trí ông.
Đầu những năm 1980, sau khi tốt nghiệp trường Kỹ thuật vật tư Hà Bắc, ông Túc lên nhận công tác tại UBND huyện Konplông (Kon Tum). Trong một lần xuống cơ sở, tình cờ ông chứng kiến cảnh cậu bé 15 tuổi đang lên cơn co giật, la hét sau một thời gian bị chó cắn.
“Ông bố thấy con đau nặng mới gọi mọi người giúp đỡ, các bác sĩ trên huyện xuống kiểm tra và yêu cầu chuyển gấp lên tuyến trên nhưng khi đó đang mùa mưa, đường sá lầy lội, phương tiện vận chuyển lên không có, chỉ duy nhất có chiếc xe cẩu nhưng khó có thể chạy kịp. Mọi người chỉ biết bất lực nhìn cậu bé khó qua khỏi.
Biết tin, ông K’Nút là Bí thư Huyện ủy Konplông lúc bấy giờ, vội vã về nhà và mang “viên ngọc” đặc biệt tới. Sau khi kiểm tra, ông lấy dao rạch cho vết thương rỉ máu rồi đặt viên ngọc lên. Tức thì nó bám chặt vào vết thương như nam châm hút sắt đến gần nửa ngày mới nhả ra. Từ đó, cậu bé hết sốt, ăn uống được và dần phục hồi” - Ông Túc kể lại.
Sự thật kinh ngạc về 'ngọc rắn' cứu người?, Tin tức trong ngày,  ngọc rắn,cứu người,thỏi,thần y,Quảng Nam
Thỏi ngọc rắn được ông Lý Quốc Hải giới thiệu với phóng viên.
Chưa hết, gần một tháng sau ông Túc tiếp tục trở lại địa phương và tình cờ chứng kiến một phụ nữ Xê Đăng bị rắn độc cắn, người đã tím tái, sùi cả bọt mép. Cũng chính viên ngọc đó, người nhà của vị bí thư huyện này đã kịp thời cứu chữa cho nạn nhân qua cơn nguy kịch.
Ông Túc cho biết: Chính hai lần được tận mắt chứng kiến này nên ông quyết định đến nhà Bí thư huyện ủy và hỏi mua bằng được những viên ngọc đặc biệt. Thời đó, mỗi viên có giá một chỉ vàng. Ông liền bỏ ra 5 lượng để mua về 5 viên phòng khi bất trắc.
 Theo ông Nguyễn Văn Hải, Chủ tịch UBND phường Vĩnh Trung, quận Hải Châu, hơn 2 năm trước, vợ ông mang bầu đi đường bị chó cắn. Nghi con chó đó bị dại nên gia đình tìm đến và nhờ ông Quốc Hải đặt ngọc. Sau thời gian thấy đỡ hẳn.
Chuyện về ông Quốc Hải có viên ngọc hút độc cả phường ai cũng biết, thấy ông không có biểu hiện mê tín, chỉ giúp những ai đến nhờ mình đặt ngọc chứ không quảng bá nên UBND phường không có ý kiến gì.
Ông Túc cẩn thận đưa ra viên ngọc được ông bảo quản cẩn thận. Nhìn bên ngoài, viên ngọc rắn có hình tròn tròn giống hạt đậu ngự, thân nổi vân màu đen và ở giữa kẻ rãnh màu đen tuyền.
Theo ông Túc, muốn ngọc hút bệnh thì cắt ra làm đôi, mài cho nhẵn sau đó thì áp lên vết thương. Nếu có độc, từ nó sẽ bám chặt vào vết thương và hút hết mới nhả ra. Viên ngọc khá nhẹ nhưng chắc như đá, phải dùng đến cưa sắt mới có thể cắt đôi được.
Mới đây, ông có dịp kiểm nghiệm tính linh nghiệm của viên ngọc. Đầu năm 2010, có người phụ nữ ở tận Huế vào buôn bán, khi ngồi uống nước trước nhà, nghe chị này kể về việc thấy mệt mỏi trong người sau khi bị chó cắn, ông Túc liền đem viên ngọc ra đặt thử vào vết chó cắn. Tức thì nó bám chặt vào chân người phụ nữ, mãi đến chiều mới nhả ra. Lúc đó người phụ nữ này cảm thấy khỏe mạnh lại bình thường.
“Mình là nhân viên nhà nước, chẳng mấy tin những chuyện huyễn hoặc, nhưng thực sự những viên ngọc này có khả năng hút độc đặc biệt từ độc rắn rết cắn, hay các vết thương màng mủ” - Ông Túc cho biết thêm

Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=182830#ixzz3dwtjQM3b
doc tin tuc www.xaluan.com

Thứ Ba, ngày 23 tháng 6 năm 2015

Tiếng đàn mưa

Một ngày đầy mưa 
Mọi thứ hình như đều ướt 
Anh cũng đắm chìm trong ký ức
Ôm cây đàn mưa tấu khúc nhạc buồn.

Nốt nhạc thời gian
Tí tách nhẹ rơi trên vòm lá
Đọng nhạt nhòa bên khung cửa sổ
Vương mi ai một khoảng trời xanh.

Một ngày đầy mưa
Tình không có em cũng ướt
Nhỏ thành từng giọt nước
Gảy tiếng đàn mưa để nhớ một người.

Gảy tiếng đàn mưa
Cung bậc ái tình đều ướt
Riêng chỉ có trái tim khô quắt
Hình như đã khóc suốt đời.

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 6 năm 2015

Ông vua được thừa kế 72 người vợ của bố

Khi bố của mình qua đời, vua Abumbi II ở Cameroon được thừa kế 72 bà vợ của bố và ông còn lấy thêm 28 người vợ nữa.
Abumbi II là vị vua đời thứ 11 của một bộ lạc tự trị tại thành phố Bafut ở tỉnh Tây Bắc, Cameroon. Cho đến thời điểm này vị vua này đang sở hữu 100 bà vợ và 500 đứa con. Tuy nhiên, 72 trong số các bà vợ này ông vị vua này được thừa kế từ người cha quá cố của mình.
 
Chế độ đa thê vẫn được coi là hợp pháp ở Cameroon, đặc biệt là ở các vùng nông thôn. Đàn ông ở đây được lấy vợ và không hạn chế về số lượng. Khi tập tục này đang ngày càng mai một thì vua Abumbi II đang cố gắng nỗ lực để bảo tồn văn hóa và truyền thống của địa phương.
 
Ông vua có 100 bà vợ và 500 đứa con.
 
Khi nhậm chức vào năm 16 tuổi, Abumbi không chỉ đảm nhận trách nhiệm của một vị vua, mà còn "thừa hưởng" những bà vợ của người cha quá cố. Truyền thống địa phương tại Bafut cho phép người giữ ngai vàng thừa kế tất cả vợ của vị vua trước và cưới các thê thiếp mới.
 
Vị vua này đã trị vì được 47 năm kể từ năm 1968 khi bố của ông qua đời.
 
Vua Abumbi được thừa kế 72 người vợ của bố.
 
Ông coi việc "lấy nhiều vợ" là nghĩa vụ của mình giúp bảo tồn văn hóa của bộ tộc.
 
Hai trong số 100 người vợ của ông vua này. Họ được học hành bài bản và biết nhiều ngôn ngữ.
 
Vua Abumbi cho biết: "Nhiệm vụ của ông là bảo tồn văn hóa của bộ tộc và các nghi lễ truyền thống của địa phương - điều đó có nghĩa là những người vợ đối với ông rất quan trọng".
 
Trả lời nhà báo của tờ Queen Constance, người vợ thứ ba của vua Abumbi cho biết: “Đằng sau sự thành công của một người đàn ông phải là một người phụ nữ thành đạt và trung thành. Theo truyền thống của chúng tôi, các bà vợ lớn tuổi sẽ phải truyền dạy các nghi thức truyền thống cho vị vua trẻ cùng những người vợ sau của vương quốc, vì trước đó ông chỉ là một hoàng tử”.
 
Vai trò truyền thống của các vị vua ở Cameroon là kiểm soát các mối quan hệ bên ngoài cũng như lãnh đạo trong nước. Họ cũng chịu trách nhiệm về công lý và dâng lễ cho tổ tiên của mình với vai trò rất thiêng liêng.
 
Vợ của các ông vua này được giáo dục bài bản, họ cũng nói được nhiều thứ tiếng và được coi là những người làm marketing tuyệt vời.
 
Các cung điện của bộ lạc tự trị tại thành phố Bafut là điểm thu hút du lịch lớn trên thế giới.
 
Theo Tri Thức Trẻ

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 6 năm 2015

Ca sĩ Khánh Ly: “Nếu có kiếp sau, tôi sẽ tìm gặp Trịnh Công Sơn”

Đăng Bởi -

ca si Khanh Ly
Ca sĩ Trịnh Công Sơn bên mộ NS tài hoa Trịnh Công Sơn

Tuổi thơ vất vả theo cha mẹ từ Hà Nội vào Đà Lạt lập nghiệp, bằng chất giọng đặc biệt thiên phú, Khánh Ly đi hát ở các phòng trà kiếm sống. Năm 1964, nhạc sĩ (NS) Trịnh Công Sơn lên Đà Lạt dạy học và đến phòng trà nghe bà hát, duyên kỳ ngộ ấy trở thành bạn tri âm hơn nửa thế kỷ qua.

“Một cõi đi về”…
“Định mệnh đã cho tôi gặp ông Sơn. Khi đến phòng trà, ông Sơn đi với một vài người bạn. Ông chăm chú lắng nghe tôi hát những tình khúc của Đoàn Chuẩn - Từ Linh, Phạm Duy… rồi về, rảnh rỗi ông thường mời tôi tới quán cà phê Tùng để trao đổi về âm nhạc. Ông ngồi ôm đàn luyện giọng cho tôi. Vì là dân “tay ngang” nên thấy tác phẩm nào của ông Sơn cũng có ca từ hay giống… thơ nên tôi mê thôi. Vì tôi vốn rất yêu thơ mà (cười lớn). Sau này thân thiết, ông bảo tôi xuống ở hẳn Sài Gòn đi hát. Tôi nhớ hôm ra mắt đầu tiên của “cặp bài trùng” Trịnh Công Sơn - Khánh Ly là một đêm tháng 11/1967” - Khánh Ly nhớ lại
Bà kể tiếp: “Hồi đó tôi và ông Sơn đi hát cho sinh viên tại các sân trường Đại học ở tỉnh nhiều lắm. Tiền bạc không nhiều nhưng tình cảm và ấm áp lắm. Tối diễn xong mọi người  chia nhau từng điếu thuốc, trải giấy báo dưới sân hoặc kê bàn lại để ngả lưng qua đêm chứ không có khách sạn sang trọng như ca sĩ bây giờ. Lúc tên tuổi được biết đến, tôi mới nhận lời hát phòng trà và thu đĩa bán… bắt đầu có thu nhập”.
Năm 1970, NS Trịnh Công Sơn và Khánh Ly được mời sang Nhật nhưng do ông bận việc nên phải chọn NS Nguyễn Ánh 9 đi thay. Nhờ vậy mà bà biết và sau này hát nhiều bài hát của ông Nguyễn Ánh 9, trong đó có ca khúc “Không” được ông sáng tác ngẫu hứng trong thang máy ngay trong chuyến đi Nhật Bản. Thời đó ra nước ngoài chỉ có đoàn của ông Đoàn Thi Thơ có danh nghĩa nên được đi, còn ca sĩ độc lập thì Khánh Ly là ca sĩ đầu tiên ở Sài Gòn được xuất ngoại, bà qua Nhật rồi đi Mỹ, Pháp… diễn. Khánh Ly cho biết: “Tôi mới gặp lại ông Nguyễn Ánh 9 và ông hẹn sắp tới sẽ cùng tôi làm một chương trình kỷ niệm tại Mỹ để phục vụ khán giả xa quê chứ không phải như ông nói đùa: “Có tiền tôi cũng không mời Khánh Ly hát” đâu.

ca si Khanh Ly
 
Chuyện không vui với NS Trịnh Công Sơn...
Chuyện lùm xùm tác quyền với ông Sơn trước đây, bà hoàn toàn bất ngờ vì không có quyền quyết định. Tất cả công việc đều do công ty tổ chức sự kiện đứng ra chịu trách nhiệm. Khánh Ly khẳng định: “Là một ca sĩ chuyên nghiệp, tôi luôn quan niệm tiền tác quyền của ai cũng phải trả, dù người đó là Trịnh Công Sơn hay bất kỳ một tác giả trẻ nào mới vào nghề. Khi tôi về hát tại VN, tôi và đơn vị đối tác đã thống nhất mọi vấn đề tác quyền, tôi chỉ quan tâm đến việc chuyên môn và nội dung, đó là một điều cam kết thống nhất bất di bất dịch ngay từ đầu. Vụ việc xảy ra vừa rồi, tôi được biết đêm diễn đầu tiên việc tác quyền đều thanh toán đầy đủ nhưng sau đó thì xảy ra sự cố làm tôi cũng bất ngờ. Tuy vụ việc đã qua nhưng mỗi khi nghĩ lại tôi thấy buồn. Giả sử gia đình ông nhận số tiền này thì tôi và đơn vị tổ chức cũng dùng số tiền này dành cho các tổ chức thiện nguyện”.
Rất mừng là hiện nay mối quan hệ giữa bà và gia đình ông Sơn vẫn rất tốt đẹp. Khi nhà báo Nguyễn Hoàng Đoan qua đời tại Mỹ, Trịnh Vĩnh Trinh - em gái NS Trịnh Công Sơn là người từ Việt Nam gọi điện sang đầu tiên để chia buồn với gia đình. Bà cảm động lắm. Sau này, giỗ 100 ngày mất của chồng tại tòa Giám mục Sài Gòn, Trịnh Vĩnh Trinh và gia đình ông Sơn đều có mặt đầy đủ. Đợt này về nước bà cũng có mời mọi người đi ăn cơm ở nhà hàng Tib - nơi từng lưu dấu những kỷ niệm với NS Trịnh Công Sơn.
Tình yêu và trang sách

ca si Khanh Ly
 Ca sĩ Khánh Ly và cuốn sách " Đằng sau những nụ cười" sẽ phát hành trong tháng này
“Nếu tình yêu không gặp rắc rối, trắc trở thì tôi đã không may mắn gặp được ông Đoan để sống hạnh phúc hơn 40 năm. Trong hôn nhân, tôi không hề giấu diếm chồng điều gì và có bao nhiêu người yêu tôi, tôi yêu người nào, chồng tôi đều biết tuốt. Ở đời, mọi thứ đều có số, duyên nợ  thì “chạy trời cũng không khỏi nắng”. Chẳng biết vui hay buồn vì các con tôi chẳng có đứa nào theo nghiệp mẹ, biết đâu như thế mà đỡ… khổ”, Khánh Ly tâm sự.
Sau khi ông Đoan mất, thực hiện các ý nguyện từ thiện của chồng xong, bà hoàn thành cuốn tản văn “Đằng sau những nụ cười” dày gần 400 trang viết, tập sách như lát cắt mỏng về cuộc đời của ca sĩ Khánh Ly phía sau ánh đèn sân khấu, về tình thân với những NS nổi tiếng và người chồng gắn bó gần cả cuộc đời. Đó là sự trở về kỷ niệm những năm tháng ở Đà Lạt, đi hát ở Sài Gòn và tìm lại chính mình, mà trong bao nhiêu năm qua, bà vẫn luôn khắc khoải với những tìm kiếm vô vọng.
“Tối buông màn sương pha muối, xót xa lòng thêm trăm mối. Gió thu xưa không quên về, cớ sao mà người cứ đi. Người đã đi vào thiên thu mang theo cả tình tôi một thời nồng nàn, đằm thắm. Người dẫu đã thiên thu nhưng gởi lại trong tâm hồn chúng ta giọt nước mắt hạnh phúc, lấp lánh ngời sáng cho mãi đến ngàn sau” nhiều đoạn viết cảm động đến nỗi ngồi đọc lại mà nước mắt tôi cứ chảy. Khán giả vẫn thường thắc mắc tại sao chưa tổ chức đêm nhạc nào tại TP.HCM, Lâm Đồng hoặc Huế… 3 nơi “duyên nợ” đã cho Khánh Ly và Trịnh Công Sơn gặp nhau? Vâng. Đối với tôi, được diễn ở bất cứ nơi đâu có người VN đó đều là mơ ước, nhất là những địa danh gắn bó với ông Sơn, tôi vẫn còn mắc nợ khán giả. Tuy nhiên, mọi chương trình của Khánh Ly đều do đơn vị tổ chức và người quản lý của tôi sắp xếp. Giả sử có kiếp sau, tôi vẫn gắn bó với NS Trịnh nhưng lúc ấy chắc phải tự tìm đến để ông khỏi phải cất công vất vả lên Đà Lạt…” - ca sĩ Khánh Ly trải lòng.
Lê Công Sơn/ Duyên dáng Việt Nam

Những điều cấm kỵ


Những gì cấm 
xưa nay đều cám dỗ*
Ai cấm ai và sẽ cấm được ai
Thế gian này lắm chuyện bi ai
Khi phỉnh lừa những điều cấm kỵ?

Cấm là bởi 
những gì “xưa cũ”
Không hợp thời với sự đổi thay
Cấm là vì cái “mới cái hay”
Ảnh hưởng đến cường quyền danh lợi?

Cũng có thể 
sợ nói lên sự thật
Cũng là vì những cái xấu xa
Có thể là điều chưa kịp nhận ra
Cái mới – của những gì tất yếu.

Ta chợt nghĩ 
đến một ngày nào đó
Sẽ nhớ về cuộc sống hôm nay
Chân lý cuộc đời là những sự đổi thay
Cũng không hẳn ngoài những điều cấm kỵ?

Thứ Tư, ngày 17 tháng 6 năm 2015

Cà phê phố cổ





Hà Nội
cà phê phố cổ
Nhạt nhoà những bức tường loang lổ
Trầm mặc rêu phong
Trong những căn phòng
Những ô cửa lô nhô cao thấp
Những cầu thang tối nghiêng nghiêng.
Loay hoay tìm lối đi lên.

Hà Nội
cà phê phố cổ 
Những nét rất  riêng
Không xô bồ ồn ào vội vã
Nhưng nhân tình thế thái
Chuyện đời chuyện người
Như lắng đọng về đây…

Hà Nội 
cà phê phố cổ
Chật chội từng con ngõ nhỏ 
Xô lệch bước chân ai trên những vỉa hè
Xô nghiêng bóng hình người nghệ sĩ 
ngồi dựa cột đèn bên gánh hàng rong
như đang say giấc nồng
như đang chờ ai 
như đang lắng nghe
Từng giọt cà phê thấm ướt cuộc đời
Chợt thấy trong mênh mông 
Chiếc lá bàng cuối cùng rơi xuống mùa đông.