Chào mừng bạn đến với Weblog daoduythanh!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2021

Lắng đọng

 

Khi thời gian lắng đọng

Chợt thấy minh đơn côi

Lưu lạc giữa dòng đời

Tình em và số phận

 

Khi không gian lắng đọng

Chợt thấy mình bâng khuâng

Tiếc nuối tuổi thanh xuấn

Chạnh lòng ghen quá khứ

 

Khi tình anh lắng đọng

Cuộc sống chẳng bình yên

Chỉ muốn em ở bên

Mơ màng và chờ đợi

 

Để rồi tình không tới

Để rồi tình bay đi

Kể từ đó đến giờ

Trái tim tôi lắng đọng

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Những điều cấm kỵ



Những gì cấm
xưa nay đều cám dỗ[1]
Ai cấm ai và sẽ cấm được ai
Thế gian này lắm chuyện bi ai
Khi phỉnh lừa những điều cấm kỵ?

Cấm là bởi
những gì “xưa cũ”
Không hợp thời với sự đổi thay
Cấm là vì cái “mới cái hay”
Ảnh hưởng đến cường quyền danh lợi?

Cũng có thể
sợ nói lên sự thật
Cũng là vì những cái xấu xa
Có thể là điều chưa kịp nhận ra
Cái mới – là những gì tất yếu.

Ta chợt nghĩ
đến một ngày nào đó
Sẽ nhớ về cuộc sống hôm nay
Chân lý cuộc đời là những sự đổi thay
Cũng không hẳn ngoài những điều cấm kỵ?





[1] Ý thơ của Ômakhayyam (Iran)

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

Đề đô thành nam trang




Theo Tình sử của Phùng Mộng Long, Thôi Hộ nhân tiết thanh minh một mình đi chơi về phía nam đô thành, thấy một ấp trại chung quanh đầy hoa đào. Thôi Hộ gõ cửa xin nước uống, một người con gái mở cổng, hỏi tên họ rồi bưng nước đến, người con gái sắc đẹp đậm đà, duyên dáng, tình ý, dịu dàng kín đáo. Năm sau, cũng vào tiết thanh minh, Thôi Hộ lại đến tìm người cũ thì cửa đóng then cài, nhân đó mới đề lên cánh cửa bên trái bài thơ này. Người con gái xem thơ, nhớ thương rồi ốm chết. Chợt thôi Hộ đến, nghe tiếng khóc bèn chạy vào ôm thây mà khóc. Người con gái bỗng hồi tỉnh rồi sống lại. Ông bố bèn đem cô gái gả cho Thôi Hộ. Cũng từ điển này, người ta thường ví mặt người con gái đẹp với hoa đào.

Nguyên tác :         Thôi Hộ 

                         
                  
                  昔  年  今  日  此  門  中
                  人  靣  桃  花  相  映 
                  人  靣  不  知  何  處  去
                  桃  花  依  舊  笑  東  风
  
  •  Phiên âm :         
Tích niên kim nhật thử môn trung,
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.

  •  Dịch thơ :        
           Viết ở trại phía nam Đô thành
           Phạm Đình Nhân
                           
 Chốn đây, ngày ấy, năm nào,
 Người xinh sánh với hoa đào hồng tươi.
 Má đào nay ở đâu  rồi,
 Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông?
                               

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

Hoa hồng và phong bì


Không biết chính xác tự bao giờ, hoa hồng được coi là biểu tượng của cái đẹp của tình yêu. Chỉ biết rằng từ hàng nghìn năm trước, đi suốt từ đế chế Hy Lạp, La Mã, Ba Tư cho đến một thế giới phẳng ngày nay, mặc cho sự khác biệt về chính trị, chủng tộc, tôn giáo, vị thế của loài hoa này về cơ bản chưa bao giờ bị thay đổi. Thậm chí ở nhiều xã hội, hoa hồng là hình ảnh ẩn dụ cho người con gái đẹp…

Khác với hoa hồng, phải đến giữa thế kỉ 19, phong bì mới được sản xuất đại trà ở châu Âu. Dù khá đa dạng về hình thức, màu sắc, kích cỡ, chúng nhanh chóng được sử dụng với mục đích truyền tải thông tin trên phạm vi toàn cầu. Trong thời chiến hình ảnh những lá thư được truyền đi giữa bao làn bom đạn từng là nguồn động viên, niềm tin và sức mạnh cho hàng triệu con người. Nó trở thành cảm hứng cho biết bao vần thơ, truyện tình bất hủ cùng năm tháng…
Sự "sáng tạo" của người Việt
Cũng khó lòng mà biết đích xác được bắt đầu từ khi nào, người dân xứ mình dần dần quen với ý nghĩa mới được khoác lên cho hoa hồng cũng như những chiếc phong bì? Chỉ biết rằng ngày hôm nay, ý nghĩa mới của chúng có khi còn "phổ biến" hơn cái người ta từng biết đến, chức năng mới của chúng có khi còn quan trọng, phổ biến hơn chức năng lúc được sinh ra.
"Hoa hồng" giờ đây được dùng để ám chỉ một thứ quyền lợi vật chất cụ thể, được đem ra mặc cả trong những giao dịch, thỏa thuận, quyết định với mục đích "đôi bên cùng có lợi". Và như thế, từ đường đường được vinh danh là biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, cho sự trong sáng, vẻ đẹp thuần khiết, nồng nàn hương sắc của phái đẹp, nhân thế bỗng nhiên nhẫn tâm "vùi dập" một loài hoa để rồi trần tục với những giá trị vật chất tầm thường. Mà khổ, thiếu gì các loại cây, rễ, lá, quả mà cứ nhằm vào hoa hồng mà mặc cả, mà kì kèo, mà đi đêm, trục lợi thế nhỉ?
Cũng cùng cảnh ngộ, những chiếc "phong bì" giờ đây chả mấy khi được dùng theo cách được sinh ra mà thay vào đó, nó "vận chuyển" những "thông điệp" sặc mùi kim tiền, trong đủ mọi hoàn cảnh, ở đủ mọi cấp độ. Đường đường được sinh ra để thực hiện nghĩa cử cao đẹp là truyền tải những thông điệp, lời nhắn gửi, khúc tâm tình cho bao chàng trai, cô gái đang say đắm ái tình hay bao người thân vì chuyện đời mà phải sống xa nhau, bỗng dưng sao người ta lạnh lùng nhét vào đó những tờ giấy bạc, những thỏa thuận ngầm?
Và thế là "hoa hồng" bỗng dưng được người ta lẳng lặng đút vào những chiếc "phong bì". Người ra dần dần quen với việc hỏi nhau nên "phong bì bao nhiêu" cho không chỉ những dịp hiếu, hỉ mà cả cho những toan tính chạy chức, mua quyền…
Đằng sau "hoa hồng" và "phong bì"
Khi hoa hồng và những chiếc phong bì bị "huyền ảo hóa", nội dung cũng như thông điệp mà nó truyền tải vì thế dường như trở nên "kì bí" hơn. Chúng không còn gần gũi, có thể dễ dàng cảm nhận, hưởng thụ bởi số đông mà chỉ còn là đặc lợi của đâu đó một số ít người.
Và như thế, dường như hình thành hai "nhóm lợi ích" bền chặt với nhau. Nhóm đưa "hoa hồng" trong những  chiếc "phong bì" và nhóm có đặc quyền nhận chúng. Người ta đưa "phong bì" kèm theo "hoa hồng" một cách thầm lặng, tế nhị và kín đáo vô cùng, ngõ hầu đạt được một đặc ân nào đó. Người nhận thì cũng hồn nhiên "hưởng" như thể họ cho đó là "thành quả" cho bao năm tháng từng mang thân phận không hơn gì những chiếc phong bì thuở nào.
"Hoa hồng" và "phong bì" trở thành biểu tượng cho quyền lực, cho lợi ích, cho một dạng thứ bậc mà kẻ ở trên luôn là người nhận và kẻ ở dưới luôn phải là người đưa. Nó trở thành một thứ "luật bất thành văn", dẫn đến thực trạng "nhộn nhịp" cổng nhà quan những ngày lễ tết như báo chí từng phản ánh để rồi chính phủ phải ra quy định nghiêm cấm nhận quà dưới mọi hình thức.
Ở một phương diện khác, chúng cũng trở thành "phương tiện" hữu hiệu để người ta "móc ngoặc", thỏa thuận "mua bán" một dự án, một hợp đồng, một biên chế hay thậm chí một cái ghế nào đó. Dư luận từng râm ran, báo chí từng hoài nghi, chính phủ từng điều tra không ít lùm xùm liên quan đến nghi án chạy chức, mua quyền, hay giao bán dự án.
Chúng cũng trở thành công cụ cho những toan tính "đi tắt, đón đầu" của không ít người ngõ hầu khỏa lấp những yếu kém về năng lực chuyên môn. Thay vì làm việc nghiêm túc, sáng tạo, cống hiến cho tập thể, không ít người giờ đây chỉ chăm chăm đóng góp "hoa hồng" rồi "phong bì" cho một vài cá nhân nào đó để được lên lương, lên chức trước thời hạn, mặc cho bản thân có xứng đáng hay không. Người ta vì thế dùng cả phong bì để bắn thủng những địa hạt vốn từng rất đỗi linh thiêng như đạo đức của thầy thuốc, nhà giáo hay giá trị cao cả của những tấm bằng…
Giá mà thống kê được một năm ở xứ mình, bao nhiêu phần trăm số phong bì sản xuất ra bị "sử dụng sai mục đích" thì hay biết mấy? Giá mà tổng giá trị các loại "hoa hồng" người ta đưa, nhận với nhau được lượng hóa để so sánh với doanh thu của những người trồng hoa Đà Lạt, hẳn các nhà kinh tế sẽ phải giật mình.
Không biết rồi đây, loài hoa nào rồi sẽ lại chịu nỗi oan ức như hoa hồng hay bao giờ gánh nặng của những chiếc phong bì mới được cởi bỏ? 
  • Gia Trí

Những câu châm ngôn đặc sắc


Bạn đừng giết chết tình yêu cho dù đã không ít lần bạn là nạn nhân của nó.

1. Nghệ thuật đích thực có thể không đề địa chỉ người gửi, nhưng nhất thiết phải có địa chỉ người nhận.
2. Khi bạn đạt tới chiều sâu cần tới, bạn đừng cắt đứt liên hệ với mặt đất, nếu không bạn sẽ bị chết chìm.
3. Đôi khi người ta đặt một bên là sức mạnh của pháp luật và một bên là sự bất lực trước những hành động bất chấp pháp luật.
4. Ở nơi mọi cái được giữ bí mật, sự giam hãm trí tuệ là cái được đưa ra ánh sáng đầu tiên.
5. Thần công lý cần có dải băng bịt mắt chứ không phải là đoạn băng dính bịt miệng.
6. Kẻ làm những việc bẩn thỉu thì không bao giờ có bàn tay sạch sẽ.
7. Đừng nhường đường cho tất cả mọi người vì người ta sẽ từ mọi phía dồn bạn vào giữa.
8. Hỡi các người, đừng giẫm đạp lên kẻ đang nằm! Đặc biệt là người đã nằm dưới mộ!
9. Ngày nay tất cả những gì thuộc về con người đều không xa lạ với chúng ta. Chỉ trừ chính con người.
10. Rất đáng tiếc là chúng ta nhận ra những người đàn bà đẹp từ phía xấu nhất của họ.
11. Từ tình dục đến tình yêu - gần biết bao mà cũng xa biết bao!
12. Vết thương do lời nói gây ra không thể liền lại được.
13. Những người mù chữ là kẻ thù tự nhiên của các nhà văn.
14. Lên tới được đỉnh cao của tinh thần là những người không biết nằm trên sự bằng phẳng trải sẵn cho cơ thể.
15. Đáng tiếc, viết lách thường là công việc của những kẻ không còn gì để nói.
16. Nhà tiên tri giỏi nhất là người không tin nhất vào sự tốt đẹp của ngày mai.
17.  Những lời nói dù bay bổng nhất cũng không thay thế được đôi cánh.
18. Nọc độc của sự châm biếm gây ngộ độc cho cuộc đời. Trước hết là cho nhà văn châm biếm.
19. Người không có sức mạnh vượt trội lại chính là kẻ suốt đời muốn nổi trội hơn người.
20. Đôi khi đàn cừu lại nguy hiểm hơn cả đàn sói.
21. Người phụ nữ chỉ được tự do thật sự khi bản thân cô ta thuộc về anh chàng biết đặt ách nô lệ lên cổ cô ta.
22. Lời tán tỉnh chắp cánh cho bạn, tình yêu cho bạn thêm đôi cánh, hôn nhân chặt bớt cánh của bạn đi, còn sau khi ly hôn thì bạn bị rã cánh.
23. Những phụ nữ yêu đương mãnh liệt là những phụ nữ không được yêu mãnh liệt.
24. Người con gái thông minh, tự chủ thì không hy vọng có được tình yêu cuồng nhiệt đến mất cả lý trí.
25. Ngọn lửa bùng cháy ở trái tim bắt đầu từ những tia lửa nhỏ nơi ánh mắt.
26. Kẻ được phụ nữ để ý nhất là kẻ không hay để ý đến phụ nữ nhất.
     27. Tôi quên khuấy mất là cần phải chết vào thời điểm thích hợp để có thể sống mãi trong trí nhớ của các thế hệ con cháu sau này.
28. Sống bằng bàn tay của chính mình tốt hơn là ăn nhờ vào bàn tay của người khác.
29. Kẻ ăn mày thực sự là người giàu có nếu đặt anh ta cạnh các nhà doanh nghiệp đang nợ nần chồng chất.
30. Những bộ óc bệnh hoạn thường ghét cay ghét đắng lý trí lành mạnh.
 31. Kẻ không có tài năng thì coi mọi cái đều tốt đẹp cả.
32. Nhà thông thái, khi ở giữa đám hề, bị coi là anh chàng ngốc nghếch.
33. Cắn vào tay người muốn nâng mình dậy sau khi ngã còn bi kịch hơn cả bị ngã.
34. Chịu đựng nỗi bất hạnh của người khác dễ hơn rất nhiều so với chấp nhận hạnh phúc của người ấy.
35. Những người biết giá trị bản thân sẽ không bán rẻ mình bằng mọi giá.
36. Vì lợi ích của tình yêu - tình yêu phải không vụ lợi.
37. Phụ nữ là bài toán thường có nhiều cách giải.
38.  Người ta chết vì tình yêu nhiều lần trước khi tình yêu chết.
39. Nếu phụ nữ muốn cánh đàn ông ngắm nghía họ như một tác phẩm nghệ thuật, họ phải trang điểm mình một cách thật nghệ thuật.
40. Cái chết của tình yêu khiến người ta thấy yêu cái chết.
41. Chúng ta thường bảo vệ một cách hăng hái nhất sự trong trắng mà chúng ta không có.
42. Ai đã nếm mùi tình yêu một lần, người đó phải trả giá cho nó suốt cả cuộc đời.
43. Nếu bạn không biết yêu thì bạn không nên trông chờ ở một tình yêu lớn lao.
  • Nguyễn Chí Thuật (dịch)

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Lãng đãng cùng mưa bụi

Mưa bay bay. Trời đẹp lắm bạn ơi, sao không đi ra phố... - Điện thoại tôi có tin nhắn.
Thế là chiều nay, môi son, má phấn, mũ nồi đen, lòng rạo rực, tôi ra phố một mình.

Hình như là ai đó bấm còi inh ỏi đằng sau trêu, mặc kệ, tôi thong thả, điệu đàng cùng chiếc xe màu xanh sè sè trên đường phố.
Tiếng chàng trai ngang bên tai: "Ồ, cứ tưởng là một nữ sinh", rồi vút qua vượt rất xa phía trước.
Mưa bay bay, đời ơi, sao đẹp thế!
Hà Nội mưa bay bay, đường nối đường dịu dàng như nốt nhạc, cây nối hàng nhưng nhức nhú chồi non.
Tôi lòng vòng phố nọ phố kia ngắm phố phường vẫn còn vương vấn tết, ngắm những vườn hoa phơi phới sắc màu, rực rỡ cúc vàng tươi, e lệ thanh cao sắc hoa đào, đỏ thẫm trạng nguyên, đỗ quyên bên hàng rào thưa sơn trắng. Tôi thầm hát "Mùa xuân, mùa xuân!/ Một mùa xuân nho nhỏ/ Lặng lẽ dâng cho đời...".
Lạ thật, cứ vô định tôi đi, ngắm đất ngắm trời rồi thế nào cũng vô tình dừng lại trên con phố rộng dài, nhiều biệt thự cổ, nhiều trụ sở công sở sang trọng bên hàng phượng già vươn cành như những cánh hứng xuân. Đó là con phố mang tên Lý Thường Kiệt!
Chiếc khăn len quàng cổ óng ánh những hạt mưa bé tí ti, nhẹ xốp. Tôi nhớ lại tuổi học trò, tự ngân ngân hát "Hà Nội ơi, tươi xanh màu áo học trò... Những con đường thân quen còn đó...". Tôi liên tưởng tới những sớm tinh mơ đoàn học trò áo trắng tinh khôi đạp xe trên con đê làng, bên dưới, đồng xanh ngút ngàn lúa đang thì con gái, tiếng trống trường thúc giục xa xa...
Tôi lưỡng lự xuống xe toan ghé ngồi ghế đá vườn hoa nho nhỏ trên phố Lê Thánh Tông. Một cô bé xinh xinh vận bộ đồ như thiên nga sắp đến giờ biểu diễn, tiếng rất trong: "Chị ơi, cho em hỏi...". "Chị ơi, à cô ơi, cho cháu hỏi, đến Nhà hát Lớn đi đường nào ạ?". "Rẽ trái, ngay bên tay phải...". "Dạ, cháu cảm ơn cô". Thế là biết, làm sao giấu được dấu thời gian.
Ngồi một mình bên vườn hoa nhỏ giữa ban ngày ai cũng nhìn thấy, ngỡ đâu gặp người quen, họ tưởng... Thế là lại phóng xe đi, đến một quán cà phê, nghe nhạc.
Bản nhạc "Thảo nguyên bát ngát mênh mông tận tới chân trời…" với tiếng đàn ghita đưa ta về với những miền quê yên ả, với những cánh đồng mùa gặt xôn xao. Bất giác tôi nhớ tới quê, nhớ tới cô em dâu nghèo lam lũ, mộc mạc, chân thành, hiếu khách đến quên mình…
"Mưa bay bay, trời hôm nay đẹp lắm sao không chịu ra phố…?". Phố nay và phố xưa. Tôi vẫn thèm những con phố xa xưa. Tôi lòng vòng phố này phố nọ, cố kiếm tìm những ô đất cỏ lên xanh tốt, để tôi được đứng đó thảnh thơi, khỏe, nhẹ lòng. Tôi ước muốn lúc này được đi trên con đường thậm nâu màu đất, những bãi mía vườn ngô mơn mởn bên đường!...
Trống tan trường vang lên. Học sinh Trường Trưng Vương ùa ra như đàn gà con ùa về lòng mẹ.
Mưa bay bay nhè nhè vương lên tóc, lên áo, bay bay...

  Lê Hồng Nguyên

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Cô giáo Trần

Trần tên thật là Xong. Nhưng cái tên Xong nghe có vẻ nằng nặng, như một dấu chấm than, một dấu chấm hết. Nên đổi thành Trần.

Cô giáo Trần! Có người nói cái tên Trần thật dễ thương. Nó chân chất mang hơi thở của đời thường trong cuộc sống trần tục, cũng phong sương, lãng du ẩn chứa nét hoang sơ, mông muội…

Trần không đẹp, nhưng có duyên tẩm ngẩm… Nhìn kỹ Trần hơi mất cân đối. Thấp, hơi đậm, lưng cong cong. Đôi chân ngắn và có vẻ khập khiễng. Được cái Trần biết làm dáng, để người đối mặt cũng dễ một chút xao lòng, ngu ngơ và lầm tưởng. Nhất là khi đôi mắt cô chơm chớp như cố nhíu hàng lông mi co vào, doãng ra có vẻ điệu đàng, tinh nghịch. Đặc biệt, lúc cô tỏ vẻ chú ý một điều gì đó của cấp trên chỉ bảo hoặc lơ đãng ngó xéo người khác trong hậm hực, khi không vừa lòng. Có người nói trong đôi mắt sâu, nhòe tình ấy ẩn giấu chút điếm đàng vô hậu…

Trong trường cũng có người thích cô, nhưng ghét, coi thường cũng rất nhiều. Kể cả những người còn ít tuổi...

Riêng đối với tôi, cô đáng thương hơn đáng trách.

Là người cùng khoa cũng gần nhà, tôi được cô coi là người thân và đáng tin cậy. Nói cũng phải, vì ở khoa cô ít được cảm tình của mọi người. Mọi người hình như đều tìm cách xa lánh…. Nhất là trong những buổi họp, Trần thường kiếm một chỗ dành riêng cho mình. Trông cô lúc ấy giống như một thầy tu cô đơn hơn là một nữ trí thức đã mang danh.

Tôi mới về khoa, cũng không rõ hết tất cả những gì đã xảy ra trước đây. Nghe nhiều người nói gần mười năm về trước, cô chủ mưu một cuộc đảo chính. Nói là đảo chính, thực ra là lôi kéo mọi người tìm cách lật đổ phó bộ môn. Việc không thành. Cô cũng ít nhiều bị tai tiếng.

Tưởng mọi việc đã chấm dứt, nhưng không ngờ hơn hai năm qua cô tồng ngông chơi trò ú tim với cái bóng hoang tưởng của chính mình. Thôi thì đủ chuyện – những chuyện mà là thầy, cô giáo nghĩ đến cũng thấy tanh tanh.

Có lần tôi hỏi:

- Chị làm thế để làm gì và có ích gì đâu?

Cô ngạc nhiên. Cười nhạt. Nụ cười nửa miệng xênh xếch nhưng có vẻ tự tin và hơi hiếu thắng:

- Em thật ngây thơ. Cứ cho là chuyện nhỏ. Nhưng biết bấu víu vào đâu để làm điểm tựa? Thấy tôi trố mắt có vẻ không hiểu. Cô cao hứng như một nhà triết học đang giảng đạo lý trong vòng xoay của những đường tròn vô định của trí tưởng tượng. Trong cái vòng tròn ấy – theo cô có những cái gọi là điểm, chấm và phẩy.... Cô thuyết trình - “Ở đời phải biết chơi, cuộc đời cũng giống một trò chơi. Trò chơi số phận. Mình phải nghĩ ra trò chơi và biết dụ người khác cùng chơi. Mình không nghĩ được, người ta tìm ra cũng sẽ lôi kéo mình. Còn nếu mình và mọi người cùng tạo ra thì sẽ cùng chơi… Chơi và chơi”! Như để minh chứng cái thuyết trò chơi của mình, cô cười khẩy:

- Em thấy đấy, hiệu trưởng trường mình là một người biết chơi, dân chơi hạng sang. Không những thế, mà còn truyền nghề cho mấy đứa đàn em. Được cái bọn chị tiếp thu cũng nhanh. Có nhiều chiêu còn hơn cả thầy. Hihi!

- Nhưng trò chơi này thật mệt mỏi – tôi ngắt lời cô – và có vẻ bẩn thỉu. “Đúng! Em nói không sai”! – Bẩn thỉu và cả nhơ nhuốc nữa – nhưng đời là thế! Cô kể lại rằng có lần đưa bài viết cho một phóng viên của một tờ báo để nhờ đăng mà cảm thấy ê chề.

- Em biết không? Khi được người ta giới thiệu đến gặp tay phóng viên nọ. Nhậu sơ sơ cũng mất bạc triệu. Sau đó vài ngày hắn còn rủ mình đi chơi. Nào cà phê, nào là karaokê nữa.

- Nhưng có được việc không?

- Cuối cùng cũng được việc. Thì em biết đấy, báo đăng tới tấp về chuyện nhà trường, về ông nọ bà kia… Sướng ghê! Cũng có những điều không ngờ – cô nhìn tôi cười. Nụ cười hấp háy có vẻ ranh mãnh: “Cái thằng phóng viên đó qủi thật. Lúc mới gặp, gọi cô xưng em. Thế mà một tối nó rủ chị vào quán cà phê lại đổi giọng gọi em xưng anh ngọt sớt.

- Chắc tay phóng viên đó nhiều tuổi hơn chị?

- Non choẹt. Nhưng được cái nó cũng biết gợi tình và ga lăng!

- Vậy sao? Tôi làm bộ ngỡ ngàng và tỏ ra không tin. Rồi Trần kể cho tôi nghe về tay phóng viên… Tôi nhìn cô cười, thông cảm và bông đùa:

- Nhờ có kiện cáo, viết báo mà chị có một mối tình đẹp?

- Đẹp gì? – cô ngắt ngang - Thêm một chút phiêu du của ái tình. Rồi cô say sưa “thằng qủi non đó khéo miệng, nói dối như cuội nhưng chị vẫn thích” – nó khen“chị có mái tóc thề ngang vai như mây lơ đãng trên thác Prem, đôi mắt sâu, xanh thăm thẳm như làn gió cuối thu mang mác buồn tựa mặt hồ Than Thở”… “Nó còn khen chị còn quá trẻ so với tuổi, tài cao học rộng… dáng người thì thật là quyến rũ, nhất là sự căng tròn của bộ ngực…”. Hi hí – “về sau nó biết là nhầm – nhão rồi”! Cô định nói tiếp điều gì đó, song lại thôi và khẳng định “dù sao mình cũng cảm nhận được sự khoái cảm là lạ của tuổi hồi xuân, nghĩ lại cũng thấy có cái gì đêu đểu”.

- Vậy còn kêu ca gì. Mong chị đừng quậy nữa nhé. Mệt lắm!

- Hừ! Để xem sao đã… à quên. Nếu chị đã làm cán bộ chắc là thôi!

Chẳng biết từ đâu người ta đặt cho Trần một biệt danh: “Cô Zrối”. Lý do chắc có nhiều. Tôi chỉ nhớ trong một cuộc họp của thanh tra Đảng ủy với chi bộ khoa để giải quyết đơn thư khiếu nại, Trần mang cả máy ghi âm, rồi ngồi đếm từng con chữ của thư ký xem có ghi hết ý kiến của mình hay không? Lòng đố kỵ như mách bảo Trần rằng: “ Trên đời này không thể tin ai được kể cả chính mình”. Cho nên, hình như cô không nhận thấy cái sự đời trơ trẽn và lố bịch, khi cô đòi ký nháy vào biên bản. Thấy mọi người phản đối, cô nán lại sau cuộc họp đi phôtô biên bản để giữ một bản sợ sau này người ta viết thêm vào.

Có lần tôi hỏi:

- Sao chị lại làm vậy?

Chị nhìn tôi cười và thú thật:

- Chị làm vậy là rút ra từ bài học xương máu từ một vụ hội đồng kỷ luật nhà trường giải quyết đơn khiếu nại của một thầy bị buộc thôi việc. Biên bản chính cuộc họp bị xé bỏ, thay vào đó là một biên bản viết lại hoàn toàn mới, chỉ có tờ cuối là giữ lại vì có chữ ký của mọi người.

- Eo ơi! Đến hội đồng kỷ luật nhà trường mà họ cũng làm vậy thì trên đời này không thể tin được ai cả.

- Đúng vậy! Thế em không biết ông thầy bị buộc thôi việc viết đơn tố cáo gởi đi khắp nơi trong trường nhưng có ăn thua gì. Giấy trắng mực đen và chữ ký của mình rành rành trong biên bản.

Thú thật, nghe những gì cô Trần tâm sự tôi không thể hình dung nổi những gì đã xảy ra trong trường. Nhất là chuyện của người trên. Chỉ biết rằng ai đó mang danh có học hàm, học vị cao sao họ lại đối xử với đồng nghiệp của mình mà việc làm đó đã phơi bày sự ngu dốt và ngông cuồng. Đành rằng họ biết khoác mảnh vải “trí thức”để che thân. Tri thức thì mở rộng đến vô cùng, nhưng sao miếng vải nhân danh nó lại quá hẹp để họ như thể tồng ngồng đến đáng thương trước mặt mọi người.

*

* *

Gần năm trời nay, mọi người trong khoa tôi đều mệt nhoài, vì phải họp. Họp! Họp mãi và hình như chưa có dấu hiệu chấm dứt. Mà cũng lạ, không chỉ ở khoa tôi mà hình như tất cả các khoa, phòng ban và cả cái nhà trường này đều bận họp. Họp ù cả tai, quầng cả những con mắt, rát cả những cổ họng, mỏi cả những cánh tay, đau cả những khớp chân… Nguyên nhân họp hành thì có nhiều. Trong đđó Trần là người có công đóng góp nhiều nhất.

Riết rồi cũng quen. Không họp thấy buồn. Chỉ có điều sau những buổi họp mọi người nhìn nhau như những con thú bị thương và thiếu hẳn sức lực để có thể lao vào đánh lộn và cắn xé. Trong đối khẩu không ít kẻ đã tuôn ra những điều mỹ miều trống rỗng và cũng không thiếu những lời cãi vã như của mấy bà hàng tôm, hàng cá ngoài chợ. Đâu đó, những lời chính trực, đúng đắn như rơi vào hư vô.

Tôi còn nhớ cách đây một tháng, Trần hỏi ý kiến tôi về việc có nên đãi tiệc mời mọi người trong khoa vào dịp này không? Nhất là phải tìm ra lý do chính đáng, không thì họ vừa được ăn, vừa được nói, thậm chí họ còn chửi rủa nữa.

- Theo em nên lấy cớ gì để tổ chức tiệc? Chị tính mời mọi người nhân nghiệm thu đề tài khoa học?

- Đề tài về bình đẳng giới về người phụ nữ hiện đại và truyền thống chứ gì?

- Đúng vậy. Hơn nữa khi nghiệm thu đề tài này chị còn được trả lời phỏng vấn trên báo Phụ nữ thành phố nữa đó.

- Ấy chết. Không được, đề tài chị đã nghiệm thu từ năm ngoái. Làm vậy sao được? Vả lại đề tài là của mấy người cùng chung liệu họ có đồng ý không và ai bỏ tiền ra?

- Chị bỏ tiền ra!

- Không ổn đâu chị, vì mấy người làm chung đề tài có thể họ đồng ý nhưng họ sẽ không đến. Nếu vậy sẽ bẽ mặt. Theo em cái đề tài đó chị nhờ chàng phóng viên có bàn tay vàng của chị viết bài lăng xê trên báo trong dịp này là tuyệt nhất để gây sự chú ý và cũng để nâng cao uy tín của chị.

- Em nói phải. Vậy theo em phải tính cách nào bây giờ? – “Chẳng lẽ tổ chức sinh nhật con gái, sinh nhật chồng, hay lấy danh hiệu phụ nữ “Hai giỏi”?

- “Hai giỏi” gì? Chị đến “Ba, Bốn giỏi” cũng có. Không được! Em hỏi thật, chị tính đãi tiệc mọi người để nhằm mục đích gì? Lôi kéo mọi người hay giải toả mọi bất đồng?

- Cả hai. Nhất là chị cần lá phiếu giới thiệu.

- Thư giới thiệu thì quan trọng gì, cứ như hiệu trưởng của mình có dăm ba phiếu vẫn được bổ nhiệm đó thôi?

- Biết vậy, nhưng có còn hơn không…

- Chị nói cũng phải. Điều quan trọng là chị phải làm thế nào đó để mọi người ngầm hiểu rằng chức trưởng khoa là một sản phẩm mà hiệu trưởng ban thưởng. Vì chị là người đã sống, chết vì bà ấy.

- Sống chết gì? Chẳng qua nương tựa của cái mưu sinh – mưu sinh của những người mê quyền lực đó mà! Chị cũng biết núp bóng bà ấy và đã lấy lòng của một số ít người.

- Ai vậy?

- Thú thực có cô giáo sợ chị, mặc dù không phục chị và cũng có người còn tranh thủ chị khi họ nghĩ đến cái chức trưởng bộ môn.

- Thật thế sao? Em phục chị quá.

- Phục gì? Nói thật, làm được những chuyện ấy khó khăn vô cùng, nếu không có kinh nghiệm thì còn bị trả giá. Hơn nữa, có gì mà chị không làm kể cả những điều mà mọi người khinh bạc, phỉ nhổ. Kệ thây! Có điều thông qua đó, mình cũng cảm nhận được ít nhiều hơi hám của quyền lực…

- Em nghe nói có người xin chuyển công tác?

- Đúng vậy. Em hỏi chị mới nhớ. Chị đã gặp họ và làm công tác tư tưởng rồi.

- Lấy tư cách gì?

- Tư cách của người chị và cả sự tạm ứng trước quyền trưởng khoa.

- Tạm ứng trước quyền trưởng khoa? Chị không sợ người ta dị nghị – “chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng”?

- Thì đã sao?

- Thế chị nói với họ những gì?

- Đại loại là khuyên họ yên tâm ở lại vì họ có tài… cần góp công xây dựng khoa và nhà trường. Rằng sau này trường của chúng ta sẽ là trường điểm của phía nam, trường đa ngành… chị và nhà trường sẽ giúp đỡ tạo mọi điều kiện cho tất cả mọi người được phát huy mọi tài năng và sáng tạo hết cỡ, rồi được đi học nước ngoài nâng cao… chị hứa nhiều lắm.

- Chị nói hay thật, cứ như là cán bộ thật sự từ kiếp nào. Tôi ngắt ngang và nói tiếp - thôi chuyện quyền lực để sau này có cơ hội tha hồ mà thể hiện. Cái quan trọng là mình tính về việc đãi tiệc.

- Đúng vậy. Rồi như chợt nghĩ ra điều gì, chị nói như reo: “Chị nghĩ ra rồi. Này nhé! Chị có thể mời mọi người nhân dịp ngày phụ nữ mồng 3 tháng 8. Á… Mồng 8 tháng 3. Em thấy thế nào”?

- Kể ra không hay lắm, nhưng cũng được. Cần gì chị cứ nói, em phụ giúp chị.

- Vậy nhé, chị sẽ tổ chức ở nhà hàng 3A…

*

* *

Tối nay tôi đến thăm Trần. Vì tôi muốn biết sau buổi cô gặp hiệu trưởng hôm qua có gì mới không. Trần kể cho tôi nghe nhiều chuyện…

Lúc đó nhìn kỹ khuôn mặt Trần tôi thấy sờ sợ hơn là sự cảm thông và chia sẻ. Vì trên gương mặt ấy có lớp mỏng của phấn, nhơm nhớp của kem đang thấm đậm những giọt mồ hôi tạo nên những những dòng chảy vô hình của thời gian trong đời người đàn bà từng trải, ẩn giấu sự mệt mỏi và thất vọng. Chỉ có điều hình như cuộc sống cũng thật không công bằng xét về góc độ của một trò chơi như cô đã từng thuyết giảng…

Tôi cố ghép nối những mảnh chuyện rời rạc của Trần xen lẫn sự uất ức có vẻ mơ hồ gì đó… chỉ có một điều tôi biết chắc Trần không đạt được những gì gì mà cô mong muốn. Qua đó, tôi còn biết hiện nay trong trường có mười mấy đơn xin nghỉ việc, toàn là cán bộ chủ chốt có học hàm học vị cao… Tự nhiên tôi nhớ về bài thơ “Cái vòng danh lợi” của ai đó. Trong đó có câu:

…Vòng xoay danh lợi cong cong,

Người thì rũ bỏ kẻ mong bước vào.

Chạnh lòng cũng thấy nao nao,

Thương cho ai đó má đào cũng say?

Tôi thầm nghĩ qua sự kiện ấy chắc còn nhiều chỗ để dành cho người thân tín của hiệu trưởng, song bà cũng biết dùng phép phù thủy để câu nhử những kẻ hám họa”. Thử hỏi trong những người ủng hộ bà có bao nhiêu kẻ phản trắc với những người một thời đã từng giúp họ? Nhưng tính sao với những ân oán – nợ nần của kiếp phưu lưu?

Trời đã khuya. Tôi xin phép Trần ra về và không quên an ủi “thế nào chị cũng được cân nhắc vào một chức vụ gì đó, chị sẽ được làm cán bộ!”. Bất giác tôi nhìn lên bầu trời đêm và nhận thấy ở đâu đó trong xa xăm của khoảng không trống rỗng đến vô cùng. Trong cái trống rỗng mênh mông ấy ẩn hiện những vì sao đơn côi nhấp nháy, chợt bừng sáng rồi tắt lịm tựa những linh hồn tội lỗi đang chấp chới trong bóng đêm…

Tháng ba, giữa mùa khô và thật bất ngờ Sài Gòn trời trở gió. Mưa! Những hạt mưa lạc loài như mê ngủ…

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Tin nhắn

Bóng chiều loang lổ nghiêng ngả trên vỉa hè. Mặt trời đang chìm dần sau rặng dừa nước thấp thoáng những nóc nhà cao tầng ven sông Sài gòn chợt phả lên màu vàng sậm tim tím. Dấu chấm lặng trong bóng chiều tà tựa như sự chờ đợi đầy khát vọng, nhưng cũng có vẻ thờ ơ tạo nên ảo ảnh hợp hôn giữa trời và nước nửa muốn giao thoa nửa thời lơ đãng. Đâu đó, trên dòng sông mấy con tàu vội vã.

Không gian trong nhà như đọng lại. Mọi thứ đều câm lặng. Chỉ có mình gã, chai rượu và con chó đen như còn động đậy. Lúc như chồm lên, leng keng tiếng va chạm của ly tách và đâu đó là tiếng gừ gừ. Lại một hơi hút theo tiếng ót cạn hết ly đầy có ngọn.

Vợ đi dạy, con gái đi học. Trống vắng. Buồn! Nhậu! Có rượu gã đúng là một thằng đàn ông thật sự. Mạnh mẽ, hết ngu ngơ và hết sợ. Quả thật, khi gã say rượu, vợ gã chỉ biết nhìn, lắc đầu và kệ xác gã. Chỉ có con chó đen hình như không biết sợ. Đôi lúc vô cớ, do tức vợ gã đuổi đánh, làm nó kêu ăng ẳng và chạy trối chết. Thường khi quá chén, gã thế nào cũng nôn thốc nôn tháo. Khi đó, chỉ có nó là bạn. Thậm chí, có đêm khi đã say mèm ngủ ở ngoài hiên, tỉnh dậy thấy con chó đen liếm mặt như an ủi, như chia sẻ là gã ôm nó vào lòng vuốt ve, bất giác khóc rống lên mấy tiếng. Sau đó cả hai đều rên ư ử rồi im lặng.

Điện thoại reo. Lặng lẽ nhấc máy nghe, nhưng gã không nói gì. Chỉ thấy gã gằn giọng và bật lên tiếng rít hừ hừ thoát ra trong cổ họng!

- Khốn nạn! Dạy dỗ gì mày, có mà theo trai. Gã chửi thầm.

2

Mười năm về trước gia đình gã cũng thật êm ấm và hạnh phúc. Vợ gã xinh người đẹp nết giỏi giang và hết lòng thương chồng, con. Mặc dù, cuộc sống lúc đó còn khó khăn chật vật. Rồi không biết ma qủi vẽ đường chỉ lối thế nào mà vợ gã như ăn phải bùa mê thuốc lú tự dưng ghiền danh vọng. Ghiền đến dại cả người.

Cùng ra trường, nhưng vợ gã may mắn hơn xin được chân giảng viên ở một trường đại học. Sẵn có tư tưởng cầu tiến và ham danh vọng, vợ gã cũng biết phấn đấu để được theo học chương trình sau đại học. Kể từ đó, gã phải đứng ra cáng đáng mọi việc nhà để tạo điều kiện vợ học thêm cho bằng chị bằng em. Chỉ nghĩ đơn giản, khi đã có bằng cấp thì nói cười đi đứng cũng khác, nhưng có thêm tí quyền chức hẳn vợ gã sẽ lo cho cuộc sống của cha con gã tốt hơn. Cuộc sống tốt hơn đâu chưa thấy, chỉ thấy những sợi dây vô hình của danh lợi trong từng bước chân xiêu vẹo của vợ như cái thòng lọng giàng buộc mảnh đời tăm tối của gã. Quả thực biết bao thầy, cô nhìn vợ gã với ánh mắt nửa như ngưỡng mộ, nửa như ngờ vực. Song cũng có kẻ ganh tỵ đôi khi con mắt cũng phải tròn phải dẹt.

Thế rồi, cũng kể từ đó gã cũng chợt nhận thấy cuộc sống, không khí sinh hoạt gia đình bị xáo trộn, tẻ nhạt, nặng nề và trống vắng hơn. Là giáo viên, vợ gã không chỉ đi dạy, còn phải đi học, đi thư viện, đi hội thảo, v.v… Công việc của vợ, gã không hiểu mấy, tuy cũng lơ mơ thấy sự thất thường về thời gian. Một điều dễ nhận thấy là vợ gã ngày càng trẻ ra, đua đòi hơn không chỉ về thời trang, mà cả trong lời ăn, tiếng nói đến dáng đi. Thậm chí thỉnh thoảng thị còn chêm vô những lời giáo huấn rỗng tuếch của không ít kẻ tự cho mình nhiều chữ khi cao hứng dạy con, bảo chồng.

Là người ít ngao du đàn đúm, gã sống tự ty và kín đáo như kẻ sỹ ẩn dật quanh quẩn trong bốn bức tường. Bù lại gã biết chăm chỉ với công việc thường nhật và khá khéo tay. Những lúc rảnh rỗi gã chăm sóc vườn cây cảnh ngoài sân, tỉa tót những hình thù theo ý muốn. Trông gã lúc đó dáng tao nhã, thư thái, nhàn hạ và thật hạnh phúc.

Ngày qua ngày. Vẫn những công việc nhàm chán ở cơ quan và ngổn ngang bề bộn với việc nhà. Gần xa. Đâu đó gã nghe loáng thoáng dư luận nói về vợ gã có cặp bồ với những người đồng nhiệm cùng trường. Tin. Gã không tin. Riêng có một điều gã cũng tự cảm nhận được là vợ gã lâu lâu mới cho gã đụng chạm xác thịt, nhưng không còn hương vị của tình ái vợ chồng như trước mà như là hai kẻ cô đơn bất chợt gặp nhau trong mê ngủ, chung giường nhưng dị mộng. Chẳng thế, sau mỗi lần ân ái vội vã, chóng vánh, nếu không tự rút nhanh về phòng mình thì thế nào vợ gã cũng rít lên một giọng điệu quen thuộc, mắt sắc lạnh: “Làm ơn cho tui ngủ”. Thú thật, nhìn gã lúc đó như một món đồ chơi hết đát hơn là một thằng người được gọi là chồng. Sức gã có thế, phải biết làm sao?

Rồi một lần vô tình gã đọc được những dòng tin nhắn của một ai đó gởi vào điện thoại di động của vợ. Vô tình, vì gã không tò mò và cũng ít quan tâm. Chỉ có điều vợ gã đang ở ngoài sân, điện thoại để trong kệ bếp bất chợt tò te tí… Gã tính cầm đưa cho vợ, không ngờ là tin nhắn.

Trong ái tình, tin nhắn như kẻ vô hình phiêu du không biên giới. Giống như trò chơi tinh nghịch thích trêu ghẹo, bỡn cợt với đời, nhưng đôi khi cũng tinh tế, cao siêu và thơ mộng. Nó thường là nụ hôn của hoa hồng có gai trong mắt thiếu nữ và cũng có thể là vần thơ có cánh của những thiên thần trong trò ảo thuật của đàn ông từng trải. Dẫu vậy, tin nhắn luôn ẩn giấu bao điều chân thật, đáng yêu, nhưng cũng không ít điều ngang trái éo le của tình đời.

Gã chết lặng khi đọc những dòng chữ nhòe nhoẹt: “Be TS kia dang lam gi do, co nho anh khong?”, “Be TS oi, mimi!”… còn gì nữa, chưa đọc hết thì bất ngờ vợ gã từ ngoài sân lao vô cướp điện thoại và tru lên:

- Làm gì thế? Có biết đọc trộm tin nhắn của người khác là ở tù không?

Như sực tỉnh, gã quát có ý dọa:

- Phải ly hôn!

Không ngờ, thị bĩu môi thách thức:

- Có giỏi thì viết đơn đi!

Vẻ tự ty nhút nhát, hiền lành và tự chủ thường ngày của gã tự nhiên trốn mất, nhân cách tưởng như bản sắc độc đáo giữ vai trò chủ thể trong hoạt động của mỗi cá nhân ai dè cũng là thứ dễ hoán vị, biến cải mau lẹ, thất thường. Trong khoảnh khắc, gã lao tới giật chiếc điện thoại trong tay vợ ném vô tường. Chiếc điện thoại vỡ nát. Những mảnh vỡ rơi tứ tung như những mảnh tình nhầy nhụa đang rỉ máu.

Ghen! Mắt gã vằn lên nhìn vợ. “Đểu cáng thật”. Gã chửi và thề không bao giờ rờ mó đến điện thoại của thị và cũng không bao giờ dùng điện thoại di động. Vợ gã há hốc mồm kinh ngạc. Tất cả đều câm lặng! Chỉ con chó đen lấm lét, dáo dác nhìn ra từ phía góc nhà.

3

Trời mưa lạnh. Khác với mọi ngày, vợ gã chiều nay ở trường về rất sớm và hình như đang bận tíu tít với chuyện nấu ăn gì đó có vẻ thịnh soạn lắm. Kệ thây! Không quan tâm. Vẫn cái quần xà lỏn màu cháo lòng, gã nằm trên chiếc đi văng ngoài hiên chúi mũi vào tranh thiếu nhi và hút thuốc vặt. Bỗng nhiên, vợ gã đến giọng nhỏ nhẹ khác thường:

- Nhà sắp có khách. Anh thay đồ tiếp khách dùm em.

- Khách khứa gì? Gã lầu bầu khó chịu.

- Thầy, cô ở trường đến chơi. Vợ gã nói.

Gã nghĩ, dù sao cũng là những người quen thân. Chẳng nhẽ?

Rồi mọi người cũng kéo đến, lại có cả Hiệu trưởng. Thật lạ! Gã thầm nghĩ chắc có chuyện gì quan trọng. Quả thật, trong bữa ăn ngoài chuyện gã được mọi người khen có vợ đẹp, con khôn, nhà cao cửa rộng và thời gian còn lại họ toàn bàn về chuyện nhà trường. Thấy không tiện, gã lùa vội thức ăn vô miệng rồi cáo lỗi ra ngoài phòng khách. Không hiểu lắm, nhưng gã cũng loáng thoáng nhận thấy nội bộ nhà trường rối rắm, lộn xộn và bát nháo. Chỉ có điều, vợ gã có vẻ hí hửng ra mặt, khi hiệu trưởng nói về chuyện kiện toàn tổ chức nhân sự gì đó. Tiệc tan, mọi người lục đục ra về. Hiệu trưởng miệng cười tươi rói. Vung tay, với cử chỉ dứt khoát có ý như khẳng định, khi nói với gã:

- Chuẩn bị ăn mừng nhé!

Gã không hiểu, nhưng cũng lắp bắp cám ơn.

Tối. Như thường nhật, gã còn luẩn quẩn bên mấy gốc cây ngoài sân để tưới cây, nhặt những bông sứ đỏ rụng vương vãi và quét dọn. Hôm nay, gã có vẻ mệt nên nằm uể oải trên đi văng, ngáp vặt. Trong chốc lát gã chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc ngủ, gã mơ thấy cảnh vợ bị người ta lột truồng và tạt axít làm khuôn mặt bị biến dạng vì tội quyến rũ chồng người khác để mưu cầu danh lợi. Khuôn mặt biến dạng ấy, trông thật kinh dị. Vì hai con mắt màu đỏ trong hốc mắt sâu thâm đen, hàm răng lại trắng nhọn, lởm chởm như răng ma. Gã rùng mình và lạnh sống lưng, trán vã mồ hôi hột. Trong lơ mơ và sợ hãi, gã cảm nhận mơ hồ thấy như có bàn tay ai nắm tay mình. Gã bật dậy và la thất thanh:

- Ma! Ma!

- Ma nào, em đây. Gã trấn tĩnh. Thì ra là vợ gã. Gã thở hổn hển và chợt nghĩ tại sao thị? Như đọc được sự suy nghĩ của gã, thị đưa nhẹ bàn tay vuốt mớ tóc rối như tổ quạ của gã ra vẻ âu yếm:

- Em đã chuẩn bị nước nóng, anh tắm, xong rồi qua phòng em nghe. Miệng nói, tay làm. Chưa kịp phản ứng gì về sự bất thường của vợ, thì thị đã dìu gã lên lầu. Nửa như muốn giằng khỏi tay thị, nửa như chờ đợi xem thị sẽ làm gì? Chỉ có điều gã cũng thấy thinh thích, vì chẳng mấy khi được thị quan tâm dễ thương đến như vậy.

Đêm. Tiếng kêu rè rè của chiếc máy in làm gã tỉnh giấc. Thấy vợ vẫn còn ngồi trước bàn máy tính và đang sắp xếp lại những trang giấy mới in xong thành nhiều bản. Gã lấy chiếc khăn tắm choàng lên tấm thân còm cõi rồi nhẹ nhàng đến bên cạnh và hỏi:

- Làm gì khuya vậy?

- Em làm đơn. Vừa nói, thị vừa đưa xếp giấy vừa in cho gã. Một thoáng sững sờ, nhưng gã cũng cầm xếp giấy và đọc lướt qua. Trong đó có dòng tin nhắn cộc lốc: “Co nguoi noi em quan he với Q. Hay can than de tranh nhung dieu thi phi. Neu em ranh, chieu mai gap o caphe Chieu Hoang, anh noi ro hon”. Bức xúc và ngạc nhiên, gã nhíu mày đổi giọng, gằn hỏi:

- Có mấy dòng tin nhắn không đâu mà em cũng làm đơn tố cáo và tại sao lại nhân danh anh? Thế em không nhớ, mấy tháng trước em đã từng làm đơn nặc danh, gởi đi khắp nơi tố cáo họ về đủ thứ chuyện, kể cả chuyện người ta ăn nhậu ở “Nhà hàng thịt chó, nói xấu nhà trường”, v.v… nhưng có giải quyết được việc gì đâu?

- Sao ngốc thế? Đành rằng, mấy dòng tin nhắn đó họ có ý thiện chí. Nhưng đây nói thiệt: thiệt chí, thiệt tình, thiện tâm cũng không bằng thiệt thòi, thua kém… mình phải lợi dụng điểm yếu của họ để diệt họ. Có vậy, mới sớm được làm trưởng khoa, trưởng phòng không khéo một năm sau em lên hiệu phó đó.

- Trưởng khoa, trưởng phòng, hiệu phó? Chẳng lẽ cái trường này toàn những người điên? Cứ cho như thế đi. Ừ, em thử nói xem tố cáo người ta vì lý do gì?

- Thiếu gì lý do! Thị đanh đá và chẩu mỏ:

- Tội vu khống em quan hệ bất chính, làm mất danh dự phẩm giá của em, làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Vì tội rủ rê em ra quán cà phê, mà em là gái đã có chồng, hơn nữa em cũng là tiến sĩ. Như để khẳng định việc làm của mình là có lý vợ gã còn bật mí:

- Hồi tối, mọi người đều khuyên em nên làm như thế. Đây là cơ hội trời cho, anh không đứng tên tố cáo, là có tội với vợ con để vợ con nghèo, thua thiệt. Em đề nghị anh làm cũng vì cái gia đình này, cũng vì cả đời phấn đấu của em nữa. Anh nghĩ làm trưởng khoa, trưởng phòng khó à? Cứ bổ nhiệm đi, có quyền là em làm được hết. Cần gì tín nhiệm, cần gì đức tài, thời buổi này có thân quen, có tiền, có tình là xong hết. Có người tài hèn đức mọn cũng làm được hiệu trưởng, hiệu phó chứ trưởng khoa, trưởng phòng là cái đinh gì. Chợt thấy mình lỡ mồm, lỡ miệng, thị lấy tay che miệng và đổi giọng ra điều trách cứ:

- Xem lại mình đã làm được gì cho vợ con? Đất cát, nhà cửa, kiếm tiền cũng một tay tui. Thị khóc, tiếng khóc tức tưởi, não nề. Đòn đánh tâm lý này của vợ làm gã qụy hẳn vì tủi nhục…

Chợt nhớ lại chuyện hồi tối, gã thấy hạnh phúc. Lâu lắm rồi, từ cái ngày hai vợ chồng cãi lộn, rồi những đêm mưa gió đi rình vợ ngoại tình, gã đổ bệnh phải vô viện cấp cứu. Từ đó đến giờ mấy khi được biết mùi ái ân. Thế mà! Gã chép miệng.

Gã cầm tập đơn và ký. Gã ký thật nhanh cho xong chuyện. Đơn giản, vì gã nghĩ vợ gã thưa kiện cũng giải quyết được gì, nhưng qua đó có thể cuộc sống dạy thị biết thế nào là lễ độ. Chỉ chờ có thế, vợ gã ôm, hôn gió chùn chụt và dìu gã lên giường. Nằm bên vợ, không như hồi tối, gã xụi lơ. Song, gã vẫn cảm nhận được trên thân hình phốp pháp, trắng ngà của vợ thấp thoáng mờ ảo sự vằn vện những con chữ to nhỏ, nhưng đậm hương rừng hoang của đàn bà vùng sơn cước có sự hấp dẫn là lạ. Tuy đã ngoại tứ tuần, nhưng vợ gã vẫn đẹp. Nhất là đôi mắt sâu và ướt. Trong ánh mắt đó có phảng phất chút bóng tối nhỏ nhoi của thói gian manh, tráo trở và đa tình, nhưng vẫn đẹp, đẹp đến lẳng lơ. Thảo nào nhiều thằng mê và theo đuổi. Nghĩ đến điều đó gã thấy nghèn nghẹn trong cổ vì bị ám ảnh bởi giấc mơ ma quái khi tối. Thấy gã nằm im, vợ gã nói:

- Mệt rồi, về phòng nghỉ đi, em còn phải làm việc tiếp. Thị còn thêm rằng, nếu những lá đơn này không có kết quả, thì thị sẽ tiếp tục làm đơn và xúi giục một vài người làm đơn chính danh tố cáo tiếp. Sau này thị làm thật. Một việc làm bị mọi người phỉ nhổ, hơn là đồng tình mà kết quả chỉ là con số không sình bụng.

Gã nhìn vợ, thấy thị cười. Nụ cười nhạt, nhẽo nhoẹt có hương vị tanh tanh thấm đượm một chút tàn nhẫn, một chút man rợ kỳ quái trong cuộc thương lượng vô cảm nhìn từ ba phía: Vợ – chồng; ái tình – dục vọng và danh lợi.

Nặng nề trong từng bước chân lết xuống tầng dưới, gã cảm thấy như mình đang buớc xuống tầng sâu của địa ngục tăm tối và tội lỗi. Khi xuống tầng trệt thấy con chó đen nguẩy đuôi mừng như đang chờ gã. Lại mày! Gã lẩm bẩm và chợt nhớ, hồi tối khi đang ái ân với vợ nghe tiếng cào ngoài cửa và tiếng rên ừ ừ đáng ghét của nó, gã đã cho nó một đá lăn cù chiêng xuống cầu thang. Vì, thường đêm nó luôn ở bên gã. Gã thấy thương con chó, cúi xuống vuốt ve nó rồi trở lại phòng khách.

Chưng hửng. Mệt, đầu óc trống rỗng, nhưng gã không buồn ngủ. Gã hút thuốc, khói thuốc cuộn lên rồi lan toả như muốn chia sẻ những tâm tư, uẩn khúc và biết bao câu hỏi của cuộc đời mà gã đang tìm cách trả lời. Gã suy tư và và tự trách mình là không biết tại sao mình lại như thế? Tại sao vợ mình lại điên dại đến thế?

4

Hôm nay gã dậy muộn, vì tối qua gã xỉn. Bỗng có tiếng chuông điện thoại, gã không quan tâm. Gã nghĩ là vợ gã gọi, nhưng lần này tiếng chuông đổ dài hơn mọi lần. Gã lững thững bước tới nhấc ống nghe. Phía đầu dây bên kia giọng phụ nữ, gã không nói chỉ thấy dạ, dạ. Mắt gã bỗng đỏ ngầu, đôi mày nhíu lại và từ trong khoé mắt ngấn lệ trào ra tự bao giờ. Gã khóc. Gã chạy vội lên lầu vơ mấy cái quần áo nhét vội vô túi. Khoá cửa nhà, kêu xe ôm về bến xe Miền Tây. Gã về quê.

Ơ quê lên. Thấy gã về, vợ gã hất hàm gặng hỏi:

- Ông đi đâu về?

Gã không trả lời, lầm lũi mở hộc tủ bếp lấy chai rượu đế còn phân nửa và bịch đậu phộng rang mang ra phòng khách. Gã uống liên tiếp mấy ly rồi đặt mạnh cái ly xuống bàn và quát :

- Cô có biết tui đi đâu về không?

- Ông đi đâu, làm gì, có nói với ai bao giờ làm sao tui biết?

- Bà già đau nặng, tui về thăm… và tại sao…? Gã định nói tiếp, nhưng thấy nghèn nghèn nơi cổ họng một vị đắng chát. Chả là, khi về quê, chị ruột gã cho biết trước đó một ngày đã điện liên tiếp lên nhà nhưng không ai cầm máy, điện cho vợ gã cũng không nghe. Chị nói có thể vợ gã đang dạy dành phải nhắn tin cho vợ gã. Do vậy, khi nhận được cú điện thoại của chị, gã đã tức tốc về quê.

- Tại sao cô không nghe điện thoại ở quê gọi lên và biết bà già tui đau nặng không báo cho tui biết?

- Tui mắc dạy, công việc bù đầu, mà tui cũng không nhớ. Ông về là được rồi còn bắt bẻ gì tui? Nhiều chuyện!

- Khốn nạn. Người dưng, nước lã cũng không đến nỗi. Đằng này, dù sao cũng là vợ chồng sống chung một nhà mà cô sống như… nữa là. – gã định nói “như một con điếm”. Song thấy con gái đã lớn đã chứng kiến cuộc tranh cãi và đang ôm mặt khóc nên gã đành nín lời.

Gã tức, nhưng không nói gì thêm. Gã trở ra phố.

12 giờ đêm gã về nhà. Gã bấm chuông. Ngay lập tức con chó đen chạy ra mừng rỡ, chồm lên rên gừ gừ và luôn lấy chân cào cánh cổng. Hình như nó cảm thấy bất lực liền quay vô trong nhà sủa lên mấy tiếng. Nhưng tất cả đều im lặng. Gã nhìn lên phía cửa sổ phòng vợ vẫn thấy có ánh đèn, nhưng sau đó ít phút ánh đèn vụt tắt. Đâu đó, trên tầng cao chỉ có những ngọn gió nghêu ngao như vít mấy cành cây trông như lõa thể dưới bóng trăng suông như xoi mói vào khuôn cửa sổ để trêu ghẹo, rũ rê người đàn bà phóng đãng…

Gã ngồi xuống luồn tay qua song cửa cổng, như một kẻ tử tù xổng chuồng vuốt nhè nhẹ lên đầu con chó đen rồi đứng lên. Bỗng con chó chồm lên sủa liên hồi và cào mạnh vô cánh cổng như muốn nói với gã “tôi muốn đi theo ông”. Cầm lòng không được. Gã chợt nhớ ở cuối bờ rào có một lỗ hổng nhỏ. Gã tới đó. Con chó cũng tới đó tìm cách chui ra. Nó mừng nhẩy bổ vào gã mừng mừng tủi tủi. Gã đi trước, con chó theo sau. Được một quãng, gã nhìn lại căn nhà mình giống như nấm mồ hoang lạnh. Gã đi băng qua khu đất trống để về ga Bình triệu.